KHÓC ANH LĂNG
Khi Tổ quốc cần, các anh cùng dấn bước
Bao lớp người đi mang chiến thắng trở về
Bao chảo lửa cung đường anh không thể nhớ
Những chuyến xe anh thần tốc lao đi…
Khắp chiến trường vào Nam hay ra bắc
Lương thực hậu cần và vũ khí, chiến xa
Anh mang cả quê hương, những nguồn sức mạnh
Đến với chiến trường và đồng đội yêu thương.
Những người lính bên nhau nghĩa tình hơn ruột thịt
Sẻ chia nhau từ mỗi lá thư nhà
Khi đau ốm hay vết thương cào xé
Vẫn bên nhau dù cái chết cận kề….
Sáu mươi năm cuộc đời anh thắm tươi dòng máu đỏ
Tóc pha sương bạc trắng mái đầu,
Bao bệnh tật cướp anh đi mất
Để lại Tình anh cùng cô gái xứ trà xanh.
Thái nguyên ơi núi rừng Việt Bắc
Xanh một màu xanh như áo bạc anh mang
Và con cháu một đàn ngơ ngác
Dâng nén nhang lên không tin nổi: mất cha rồi.
Lá quốc kỳ phủ kín tiễn đưa anh
Đồng đội bên anh hàng hàng lệ ứa
Bước theo anh, nước mắt cứ vơi đầy
Nhớ ánh mắt nụ cười anh hiền hậu
Anh đi rồi tình thương còn để lại
Đồi chè xanh ngan ngát tỏa hương bay
Tất cả tiễn anh bằng lời ru tha thiết
Xứ sở diệu kỳ nơi anh đến là tình yêu./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét