CHUYỆN NGƯỜI MẤT TÍCH
(Kịch bản chèovề chất độc da cam – Nhà hát chèo Hà nội)
Da cam, da cam hay dòng lửa đỏ
Cháy bỏng nỗi đau, âm ỷ tháng ngày
Nỗi đau bao Người âm thầm gây gió bão
Vò nát con tim, nước mắt tuôn trào.
Là nỗi đau không bao giờ kể xiết
Những đứa con không thể ra đời
Những mặt trời không bao giờ tỏa sáng
Và bức tranh không có nụ cười.
Ký ức chiến tranh một thời hủy diệt
Gieo hoang tàn bao mảnh đất màu xanh
Bao dòng sông trong mát phải đổi màu
Và nước mắt chan hòa cùng nước mắt.
ÔI đau thương không chỉ đổi bằng máu thịt,
Ba mươi sáu năm không liền nổi vết thương
Ba mươi sáu năm còn đây sao nhói buốt
Những bến bờ hạnh phúc mãi vời xa./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét