Đơn vị tôi, hôm nay bỗng thật vui!
Trời hửng nắng, những bóng hồng xuất hiện.
Sân tennis của lữ đoàn sóng điện.
Những đường cong và những mái tóc dài.
Khoảng sân vuông như chật hơn mọi ngày.
Vì nhiều lắm, những nụ cười vui vẻ.
Ta bỗng thấy mình như con trẻ,
Hồi hộp dõi theo trái bóng nỉ xoay tròn.
Những người lính dường như trẻ trung hơn.
Môi đỏ, má hồng, dịu dàng xua gian khó.
Trái bóng bay, tóc em xòa trong gió,
Được hay thua, vẫn chỉ thấy em cười.
Ao ước hoài, giá như mọi cuộc chơi
Đều xuất hiện những đường cong tuyệt mỹ
Sau trận đấu, tôi ra sân ngồi nghỉ,
Thoang thoảng bên tôi, hương nhẹ của hoa hồng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét