Bài đăng phổ biến

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

HỌC CÁCH LÀM GIÀU- HỌC THUYẾT TRÌNH


LÀM THẾ NÀO ĐỂ TRỞ NÊN GIÀU CÓ ..?..

ĐẶT VẤN ĐỀ:
Tiền không mua được hạnh phúc nhưng nó có thể mua được nhiều thứ để có được hạnh phúc? Bạn có bao giờ căm ghét đồng tiền không? Có rất nhiều người nói rằng: tôi căm ghét đồng tiền, vì nó mà tôi nhà tan cửa nát nhà! Nhưng thử hỏi họ có thể sống được mà trên tay không có chút của cải nào?
Ngày nay, khi mức sống được quy ra bằng tiền, rất nhiều người đã không thể “ngóc đầu” lên vì không có tiền để lấy lòng người khác hay chăm lo cho cuộc sống của mình được tốt hơn…!
Thế nhưng, có một điều hiển nhiên mà hầu hết được mọi người thừa nhận là ai cũng muốn mình thật giàu, kiếm được thật nhiều tiền để làm phương tiện biến cho cuộc sống của mình trở nên hạnh phúc và thoải mái hơn! Lúc đó, bạn sẽ có đủ tiền bạc và thời gian để làm những điều bạn muốn. Vậy để được giàu có và có một cuộc sống sang trọng, hạnh phúc thì chúng ta sẽ phải làm gì?
Nhằm giúp cho học viên nhận thức đúng về vai trò của đồng tiền, cách làm giàu cũng như giúp học viên phác thảo lộ trình của sự giàu có, đánh thức tiềm lực … để trở thành những người thành đạt được cả xã hội tôn trọng và vinh danh, Ông Quách Tuấn Khanh - chuyên gia hàng đầu về đạo tạo lĩnh vực Phát triển con người và Phát triển doanh nghiệp về chia sẻ và giảng dạy.

MỤC TIÊU
Khóa học được thiết kế nhằm mục đích:
- Giúp học viên nhận thức đúng về cách làm giàu

- Giúp học viên phác thảo lộ trình đạt được sự giàu có
Vào cuối khóa, các học viên được mong đợi sẽ có thể:
- Điều chỉnh các quan niệm về tiền và kiếm tiền

- Lập kế hoạch phát triển bản thân để giàu có


9 TƯ DUY CẦN CÓ TRONG CÔNG CUỘC TRỞ NÊN GIÀU CÓ:

1. Thay đổi cách suy nghĩ của bạn về tiền
Thông thường, mọi người có một sự yêu thích hoặc căm ghét đối với sự giàu có. Họ cảm thấy tức tối với những người có tiền, nhưng lại dành cả cuộc đời để cố gắng kiếm được thật nhiều tiền cho bản thân mình. Lý do mà phần lớn mọi người không bao giờ tích lũy cho mình một số tiền dự trữ chắn chắn là bởi vì họ không hiểu được tính chất của đồng tiền.

Tiền, cũng như một con người, là một thứ đang tồn tại. Khi bạn thức dậy vào mỗi sáng và đi làm, bạn đang bán một sản phẩm -đó là chính bạn (hay nói cách cụ thể hơn đó là sức lao động của bạn). Khi bạn nhận ra rằng mỗi buổi sáng tài sản của bạn cũng thức dậy và có cùng tiềm năng làm những công việc như bạn, bạn sẽ nắm được một chìa khóa vàng trong cuộc sống của bạn.

Mỗi đồng tiền bạn dành dụm được cũng giống như có thêm “một người lao động”. Qua thời gian, mục đích của bạn là làm cho họ làm việc hiệu quả hơn, bạn sẽ có đủ tiền để thuê nhiều người lao động khác hơn (tức thu được nhiều tiền hơn).
Khi bạn thật sự thành công, bạn sẽ không còn phải bán sức lao động của chính mình nữa.


2. Sức mạnh của một số tiền nhỏ
Một sai lầm lớn nhất là hầu hết mọi người mắc phải là nghĩ rằng mình phải bắt đầu mọi việc với một số tiền lớn như quân đội của Napoleon. Họ bị ám ảnh bởi tâm lý “không có đủ tiề” hay nói cách khác là nếu bạn không đầu tư nhiều tiền thì bạn sẽ chẳng bao giờ giàu có. Điều mà những người này không nhận ra đó là toàn bộ quân đội khi khởi đầu được xây dựng từ một người lính. Điều này cũng đúng đối với các vấn đề về tài chính.

Có rất nhiều tấm gương làm giàu từ những số vốn rất nhỏ. Điều quan trọng là bạn có biết cách tích lũy cho mình để phát triển số tiền nhỏ thành một số vốn lớn hay không? Dĩ nhiên, không có nghĩa là bạn trở thành một kẻ keo kiệt, nhưng bạn cần hiểu được bài học: dù chỉ một đồng thì vẫn có giá trị. Đừng xem thường những sự khởi đầu nho nhỏ.


3. Với mỗi đồng bạn tiết kiệm được, bạn đang mua sự tự do của mình
Từ khi đồng tiên có khả năng khiến cuộc sống bạn tốt hơn, thì bạn càng kiếm được nhiều tiền thì số tiền đó càng được phát triển nhiều hơn và nhanh hơn. Bên cạnh đó, bạn kiếm được càng nhiều tiền thì bạn càng có nhiều tự do: tự do để ở nhà chơi với bọn trẻ, tự do để được nghỉ ngơi và du lịch khắp thế giới hoặc tự do nghỉ việc nếu thật sự không thích. Nếu bạn có bất kỳ một nguồn thu nhập nào, bạn đã có thể bắt đầu vun đắp cho sự giàu có của mình ngay từ hôm nay. Có thể, mỗi lần bạn chỉ để dành được vài trăm ngàn đồng, nhưng mỗi sự đầu tư này là một viên gạch tạo nên nền tảng của sự tự do về tài chính của bạn.


4. Vun đắp tương lai từ hôm nay
Nhiều người nói rằng, họ không muốn phí thời gian vào việc đầu tư cổ phiếu bởi không muốn đợi đến 10 năm sau mới có thể giàu có. Họ muốn tận hưởng cuộc sống và tiêu xài tiền mình làm ra ngay bây giờ. Lối suy nghĩ đó bây giờ không còn hợp thời nữa vì như thế bạn sẽ chỉ tồn tại trong 10 năm. Vấn đề đặt ra là sau đó liệu bạn có cảm thấy tốt hơn hay không? Hiện tại của bạn chính là kết quả tổng hợp của những quyết định mà bạn chọn trong quá khứ. Vậy tại sao bạn không tạo nên một bệ phóng vững chắc cho cuộc đời bạn trong tương lai ngay từ bây giờ ?


5. Thay vì mua sắm hãy đầu tư và để dành
Một vài người tự hỏi tại sao họ không giàu có. Họ luôn cảm thấy như nếu họ để dành tiền thì họ sẽ chẳng bao giờ kiếm thêm được nhiều hơn. Câu trả lời thật đơn giản. Họ hãy ngừng việc mua hàng hóa của các công ty mà bắt đầu mua chính công ty đó. Nhiều cuộc khảo sát cho thấy gần 1/3 thu nhập của những người giàu đều được dùng để đầu tư và tiết kiệm. Đó không phải là kết quả của việc trở nên giàu có mà đó là lý do họ giàu có.

6. Biết khát khao và học cách để thành công, phấn đấu để cạnh tranh với những người thành công

Một nhà đầu tư tài giỏi đã nói rằng bạn hãy đưa ra những đặc điểm mà bạn ao ước và không thích nhất về một “thần tượng” nào đó của mình. Sau đó hãy làm mọi thứ trong khả năng của mình để phát triển những đặc điểm bạn thích và loại bỏ những đặc điểm mà bạn không thích. Hãy cố gắng uốn nắn và biến mình thành kiểu người mà bạn muốn trở thành. Bạn sẽ tìm thấy rằng bằng việc đầu tư cho chính bản thân mình trước thì tiền sẽ bắt đầu “chảy” vào cuộc sống của bạn. Sự thành công và giàu có sẽ sinh ra thành công và giàu có. Bạn phải tự tìm cách của mình để đi vào được vòng tròn đó. Bằng cách xây dựng “đội quân hùng hậu” của mình từ mỗi binh sĩ một lúc và làm cho đồng tiền của bạn phục vụ cho chính bạn.


7. Nhiều tiền không phải là câu trả lời cho tất cả
Kiếm được nhiều tiền không giúp bạn giải quyết được hết những vấn đề của bạn. Đồng tiền là một chiếc kính phóng đại, nó sẽ giúp bạn nhìn rõ hơn và thúc đẩy mọi việc.

Nếu bạn không có khả năng kiếm được đủ tiền để trang trải thì cuộc sống của bạn sẽ thật tồi tệ. Nhưng vấn đề quan trọng không phải là số tiền bạn kiếm được mà chính ở chỗ bạn đã được dạy cách tiêu tiền như thế nào.


8. Nếu bố mẹ bạn không giàu có thì đừng đi theo vết xe đổ đó
Định nghĩa về sự điên rồ đó là lập lại một việc giống nhau và mong chờ một kết quả khác. Nếu bố mẹ của bạn không sống một cuộc sống mà bạn muốn thì đừng làm những điều mà họ đã làm. Bạn phải thoát khỏi tâm lý của những thế hệ trước nếu bạn muốn có một cuộc sống khác với họ.

Bạn cần phải đạt được sự thoải mái về tài chính và thành công – cả hai thứ – dù gia đình bạn có thể có hoặc không. Đầu tiên, hãy kiên quyết sẽ trả hết nợ nần. Hãy tìm xem những khoản nợ nào nên được trả hết trước khi bạn đầu tư hoặc những khoản nợ nào có thể chấp nhận được. Thứ hai, tiết kiệm và đầu tư tài chính ở mức độ cao nhất theo ưu tiên trong cuộc sống của bạn. Một trong những phương pháp tốt là hãy đầu tư cho chính bản thân mình trước.

Không có nơi nào khác tiền của bạn có thể làm nhiều cho bạn như khi bạn sử dụng nó để đầu tư vào việc làm ăn. Đó là sự nhìn xa trông rộng lâu dài và tuyệt vời.

9. Đừng lo lắng
Điều kỳ lạ của cuộc sống đó là nó không quá quan trọng rằng bạn đang ở đâu mà là bạn sẽ như thế nào, làm gì. Một khi bạn đã chọn lựa việc xây dựng một sự đảm bảo có giá trị, đừng để suy nghĩ thứ hai khác kiểu như “Sẽ thế nào nếu…”. Mỗi phút giây trôi qua, bạn đang trưởng thành hơn và càng gần hơn mục tiêu cuối cùng của mình-sự kiểm soát và tự do.
Một đồng tiền rơi vào tay bạn có nghĩa là một hạt giống cho tương lai tài chính của bạn. Nếu bạn siêng năng và có trách nhiệm, sự thịnh vượng về tài chính chắc chắn sẽ đến với bạn. Ngày đó sẽ đến khi bạn có thể trả được tiền mua xe, nhà hoặc bất cứ thứ gì khác của bạn. Cho đến khi đó, đừng quá lo lắng mà hãy biết tận hưởng cuộc sống và phấn đấu.

Diễn giả Quách Tuấn Khanh
Ai cũng nói được, nhưng không phải ai cũng nói hay.
Nhiều người nói hay, nhưng không nhiều người có thể làm diễn giả.
Một số người làm diễn giả, nhưng không phải ai cũng được trả tiền.
Một ít diễn giả được trả tiền, nhưng rất ít người là diễn giả chuyên nghiệp.
Rất ít người là diễn giả chuyên nghiệp, và càng ít hơn nữa những người co thể giúp cho bạn thay đổi thật sự.
Và trong số quá ít ỏi này, AI SẼ LÀ NGƯỜI GIÚP BẠN TRỞ THÀNH CHÍNH MÌNH?
Chúc tỉnh táo và khôn ngoan!

Bí quyết tối thượng trong truyền thông - trình bày:
Nói những suy nghĩ và ý tưởng của mình bằng ngôn ngữ của người nghe.
Đừng phát ngôn mọi thứ bằng thành kiến của mình, và nhớ rằng mọi suy nghĩ trong đầu bạn chỉ là của riêng bạn. Theo tôi, còn lâu hoặc chẳng bao giờ bạn là tiếng nói của God mọi lúc mọi nơi. Vì vậy, đừng có PHÁN như GOD.
Một ngày như mọi ngày, một buổi sáng như mọi buổi sáng...
Ngày đặc biệt của người này có thể là ngày thảm họa của người khác...
Bên cạnh mỗi niềm vui xem chừng có một nỗi buồn sánh đôi...
Và phía trước là đường chân trời, mà chỉ có ai tiếp tục đi với lòng bình thản, trí khôn ngoan, tim nhiệt huyết mới khám phá ra chân lý.
Have a good day and everyday!

Nguyên nhân chính của nỗi sợ nói trước đám đông: quen sợ hãi, lớn lên với nỗi sợ, bị quản lý bằng nỗi sợ và không biết cách thoát khỏi nỗi sợ; vì vậy làm gì cũng SỢ TRƯỚC CÁI ĐÃ.
Người ta sợ CHẾT là vì người ta chưa thực sự SỐNG, hay chưa bao giờ biết niềm vui đích thực cuộc sống dù chỉ một lần.
Người ta mãi tìm kiếm TÌNH YÊU hay đau khổ với nó, là vì người ta không khơi được TÌNH YÊU bên trong bản thân mình.
Người ta rên NGHÈO là vì người ta không cảm nhận được sự GIÀU CÓ DƯ DẬT của cuộc sống và của chính những gì mình đang có.
Người ta ĐAU KHỔ là vì để cho quá nhiều yếu tố bên ngoài dật dây CẢM XÚC của mình.
Hãy trả mình về với vai trò VUA đích thực đối với cuộc đời mình.

*&*&*&*&*&*
Sự kiện gây chấn động thể thao thế giới thời gian qua: Lance Amstrong chơi doping có hệ thống. Anh là tấm gương chiến thắng bệnh tật, là nguồn cảm hứng cho nhiều người phấn đấu vươn lên trong cuộc sống, là một biểu tượng của dân Mỹ, là một 
diễn giả và tác giả truyền cảm hứng...
Vậy vì sao nước Mỹ sẵn sàng "hạ bệ" Amstrong? Họ có thể cho mọi chuyện quá khứ "ngủ yên" để giữ gìn thần tượng mà! Theo bạn, nguyên nhân là gì:
a. Mọi cơ quan, ở đây là USADA, đều phải làm đúng chức phận của mình.
b. Có những giá trị và nguyên tắc lớn hơn mọi cá nhân (bất kể người đó là ai), ở đây là trung thực và ngay thẳng, mà nếu "làm lơ" sẽ phá hỏng cả hệ thống.
c. Sự dối trá trước sau cũng sẽ bại lộ, ánh sáng sự thật và công lý sẽ soi rọi đến những nơi tăm tối nhất.
D. Khác...........................................
Danh tiếng, sự tôn sùng của người khác chỉ là hư danh, cuối cùng bạn vẫn phải sống với mình và ĐỐI DIỆN VỚI CHÍNH LƯƠNG TÂM BẠN.        *&*&*&*&*&*&*&

"Việt Nam là nước tiêu thụ bia hàng đầu Đông Nam Á với gần 2,6 tỉ lít trong năm 2011."
Theo bạn, vì sao dân ta ăn nhậu nhiều thế:
a. Không có việc gì khác mang lại niềm vui ngoài...nhậu
b. Không có khả năng tự tạo niềm vui cho cuộc sống, vì
 vậy cần nhậu để vui
c. Stress, không giải quyết được các bất ổn trong đời sống, nên nhậu để trốn tránh
d. Thói quen, lại còn được cổ súy bởi phương tiện truyền thông do mấy ông bán bia...tài trợ
Bạn vui hay buồn với danh hiệu "đệ nhất uống bia" này?


Ngày mới đến với những chờ mong mới, nhưng đừng đánh mất ngày hôm qua với:
Làn gió biển mát lành, trong nhẹ và ru êm...
Con đường không nắng, phủ xanh đồng ruộng hai bên và xạt xào hàng chuối
Mặt trời chiều bị che phủ bởi mây đen nhưng vẫn rùng mình tỏa nắng vàng ruộm để báo cuối ngày
Mùi ai đó nhẹ, rất nhẹ nhưng đủ làm lòng ai chếnh choáng trên con đường muốn dài bất tận
Hãy để những kỷ niệm đẹp của ngày hôm qua chứa tràn ký ức, và cánh cửa lòng buông thỏng cho hạnh phúc ào về lấp kín ngày mai...

Con người do môi trường quyết định.
Môi trường do lãnh đạo quyết định.
Vậy nếu bạn lãnh đạo cuộc đời mình, quyết định chọn môi trường sinh sống và phát triển, xem như bạn tự tạo cuộc đời mình vậy!
Khi bạn hiểu rõ bạn là ai, bạn có điểm mạnh gì, bạn còn điểm yếu gì, bạn có đang cải thiện bản thân không, bạn sẽ chẳng bận tâm đến những lời nhận xét của người khác.
Đáp án a. Bạn đủ tự tin, biết rõ mình là người, nên người ấy gọi ai chứ không phải bạn.
Đáp án b. "Tại sao mày dám gọi tên tao?" hoặc "Tao không biết rõ tao là gì, hóa ra mày biết à?"
Đáp án c. Suy nghĩ như b, nhưng nhắm "chơi không lại", hoặc "biết kềm chế không động thủ, nhưng phải động một cái gì đó để xả"
Người đời nay khen mai chê, nay ca ngợi mai chà đạp bạn là chuyện thường, bạn đừng bận tâm vì cuối cùng chỉ là vấn đề giữa bạn và God.

CHUYỆN ĐÚNG SAI
1 cậu bé 7t ba đưa cho 10 ngàn biểu đi mua xị đế,mẹ duoi bếp nghe chạy lên biểu mua ký gạo,mẹ noi ở nhà hết gạo rồi........chạy lon ton...lon ton 1 tay cầm tiền 1 tay cầm bình ruou của ba........ra đến đầu hẻm gặp bà cụ bán vé số bị ế đang năng nỉ moi nguoi mua..........cậu bé đứng lại lặng nhìn lắng nghe................rồi quyết định mua tờ vé số........lon ton chạy về,ba hỏi sao 
chai không,mẹ hỏi gạo đâu?!.......cậu bé chỉ vào tờ vé số........thế là bị 1 trận no đòn hết ba rồi mẹ,bao nhiêu lời chửi,sĩ nhục được đỗ lên đâu cậu bé,bao nhiêu đòn roi trút xuống thân thể cậu bé.......nhưng trong lúc đó cậu bé không khóc vẫn nhớ đến hình ảnh bà cụ này nỉ van xin người ta mua vé số.....buổi sáng cậu là thằng ăn hại.....nhưng không ngờ.....tối đến cậu trở thành ông HOÀNG....................ĐỂ rồi ta suy ngẫm ai đúng ai sai.....NGUYỄN VĂN ĐẠT

CHUYỆN ĐÚNG SAI tiếp lan 2
......Tâm và Thảo 2 bạn thân từ cấp 3,rồi vào đại học 2 bạn quan tâm nhau chia sớt buồn vui và vật chất,rồi 4 năm đại học trôi qua,cả 2 đều cùng tốt nghiệp ra trường đi xin việc làm,THẢO xin được vô làm ở cty liên doanh nhờ có Tùng (phó giám đốc kiêm trưởng phòng nhân sự)Tùng để ý Thảo ngay từ ngày nộp hồ sơ xin việc..........rồi từ đồng nghiệp,trở thành bạn rồi người yê
u,Tùn
g vẫn đưa đón Thảo đi làm mỗi ngày........Tâm vẫn đang chật vật tìm việc vì chưa có công việc phù hợp.....và Tâm biết được sự quan tâm của Tùng dành cho Thảo.....rôi 1 hôm Tâm quyết định gặp Tùng........2 người lớn tiếng nhau qua lại.....Tâm nặng lời với Tùng .....ông đừng nghĩ ông có tiền có địa vị muốn làm gì thì làm.......Tùng nói sẵn lại Chú đừng có nổi nóng mà xúc phạm người khác,nếu Chú ở địa vị như tôi Chú cũng làm vậy thôi.........tôi suy nghĩ hoài trong tình huống này ai đúng ai sai?!.......phân tích thấy ai cũng đúng.....thật là mâu thuẫn.......NGUYEN VAN DAT
CHuyện đúng sai lần 3
........CÔ gái chạy xe cẩn thận đến nổi.............bậc xi nhanh truớc đến 3 ngã tư 1 anh chàng chạy sau,nhìn thấy xi nhanh ngã 4 lần 1 không quẹo....rồi đên ngã tư thứ 3 cũng không quẹo.....thế là đến ngã tư thứ tư anh chàng quyết định qua mặt...nhưng không ngờ lần này cô gái lại quẹo ......tông phải cô gái.......anh ta bực mình nói chạy xe kiểu gì bậc xi nhanh hòai........cô gái lôm ngòm ngồi dậy cũng bực mình nói tôi đã cẩn thận cảnh báo truớc 3 ngã tư vậy mà anh cũng tông tôi..........NGUYEN VAN DAT

CHuyện đúng sai lần 4 (của 1 bậc vĩ nhân)
.....Tần Thủy Hoàng (tiếng Trung Quốc:, 259 TCN – 210 TCN) [1][2], tên là Doanh Chính , là vua của nước Tần ở Trung Quốc từ năm 246 TCN đến 221 TCN trong thời kỳ Chiến Quốc [3] và trở thành vị Hoàng đế sáng lập ra nhà Tần, đồng thời là hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc thống nhất vào năm 221 trước Công nguyên[3] sau khi tiêu diệt các nước chư hầu khác. Ông cai trị cho đến khi qua đời vào năm 210 trước Công nguyên ở tuổi 49[4]  Tự gọi mình là Thủy Hoàng Đế sau khi Trung Quốc được thống nhất, Tần Thủy Hoàng là một nhân vật quan trọng trong lịch sử Trung Quốc, mở ra gần hai thiên niên kỷ của hoàng gia cai trị Trung Quốc. Sau khi thống nhất, ông và cố vấn trưởng của mình là Lý Tư đã thông qua một loạt các cải cách lớn về kinh tế và chính trị [3]. Ông đã tiến hành nhiều dự án khổng lồ, bao gồm việc xây dựng và hợp nhất các bộ phận của Vạn Lý Trường Thành, lăng mộ kích thước thành phố nổi tiếng được bảo vệ bởi đội quân đất nung có kích thước thật, và một hệ thống đường quốc gia lớn, với cái giá của rất nhiều mạng người. Để đảm bảo sự ổn định, ông đặt ra ngoài vòng pháp luật và đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống một số học giả [4].(trích từ WIKIPEDIA)..........
ông đã đễ lại hậu thế nhiều giá trị tầm cỡ trong đó thuyết pháp trị của ông là 1 giá trị lớn,thống nhất TRUNG QUỐC chấm dứt nội chiến các nuớc,đông nghĩa với sự chấm dứt của chết chóc........nguời TRUNG QUỐC đuơng thời ông thì thù,ghét,căm phẫn ông nên đã sản sinh ra.......KINH KHA,CÁI NHIẾP,MẠNH KHƯƠNG.....nhưng nguời TRUNG QUỐC hiện tại thì tự hào về ông..........thật là mâu thuẫn....NGUYEN VAN DAT

NẮM BẮT TÂM LÝ VÀ TẠO ẢNH HƯỞNG

 Khám phá nhu cầu và mong muốn thật sự của người khác
 Các bộ “mật mã” để đọc vị người khác: Nội Dung, Giọng Nói, Nét Mặt và Ngôn Ngữ Cơ Thể
 Khoa học về bộ não và những khám phá liên quan đến thuyết phục
 Tạo thiện cảm và nối kết bằng các kỹ thuật NLP
 Hiểu về quyết định của con người
 Tạo cảm xúc để đánh dạt lý trí
 10 qui luật của thuyết phục dựa trên tâm lý con người

CÁC YẾU TỐ TẠO LỢI THẾ THUYẾT PHỤC

 15 điều khiến người ta tin bạn
 15 bí quyết tối ưu hóa thông điệp thuyết phục
 7 cách tạo uy tín

NĂNG LỰC THUYẾT PHỤC CHO BẠN QUYỀN LỰC

 Đo lường chỉ số năng lực thuyết phục & ảnh hưởng (IPQ)
 Truyền năng lượng tích cực để thuyết phục
 Tăng sức thuyết phục trong thương lượng, bán hàng, trình bày, nói chuyện
 Các bước để bạn trở thành chuyên gia thuyết phục

QUY TRÌNH THUYẾT PHỤC

 Chuẩn bị lập luận và soạn thông điệp phù hợp đối tượng
 Tạo thông điệp thuyết phục
 Chiến lược Omega vượt qua kháng cự
 5 rào cản đi đến sự đồng thuận: Phản Ứng, Cảm Xúc, Vị Thế, Quyền Lực, Mức Độ Không Hài Lòng
 Các chiến lược vượt qua rào cản

BÍ QUYẾT TRUYỀN LỬA TỪ CÁC BẬC THẦY

 Bắt đầu từ “lửa bản thân”: sứ mạng và mục đích của bạn
 Truyền thông rõ ràng và mạnh mẽ sứ mạng
 Các yếu tố tạo động lực cho con người
 Các hoạt động tạo năng lượng
 Khen ngợi và công nhận
 Hãy là một tấm gương!

TỰ GIỮ LỬA CHO BẢN THÂN

 Bạn nghĩ mình là ai?
 Duy trì những tự thức tích cực về bản thân
 Chiến thắng nỗi sợ, tăng lòng can đảm
 Xác định hoài bão, mục đích, triết lý sống và các giá trị
 Cách đương đầu với chỉ trích và bị chối từ
 Bao bọc quanh mình môi trường tích cực

CÔNG THỨC TẠO ĐỘNG LỰC CHO BẤT KỲ AI

 4 nguyên lý của tạo động lực
 Xác định dạng người để có cách tạo động lực phù hợp
 Các mô hình tạo động lực
 Những mô hình tâm lý điều khiển hành vi

NGHỆ THUẬT ĐỘNG VIÊN TINH THẦN

 Tạo nhiệt huyết và đam mê
 Cảm xúc là vua
 Sức hút từ phong cách và tài hùng biện
 Thông điệp thuyết phục
 Thúc giục hành động
 Tạo động lực để duy trì
 Bí quyết tìm niềm vui để có lửa hành động

SỨC HÚT CÁ NHÂN CÓ THỂ RÈN LUYỆN ĐƯỢC

 Sức hút cá nhân: ai cũng có thể rèn luyện!
 Sức hút cá nhân: cái mà người thành công có.
 Bí ẩn sức hút cá nhân?
 Vì sao bạn không cưỡng lại được sức hút của một người?
 Thế nào là một người có sức hút mạnh mẽ?

DUY TRÌ NĂNG LƯỢNG VÀ SUY NGHĨ TÍCH CỰC

 Những hoạt động giúp bạn tạo năng lượng tự tin
 Cách tạo ấn tượng ban đầu khi xuất hiện trước mọi người
 Còn hy vọng, còn sức sống
 Đương đầu với thất vọng trong quá khứ, sự lo lắng và những nỗi sợ hãi
 Sức hút của người bình an và hạnh phúc
bac thay thuyet trinh 13

TRỞ THÀNH THỎI NAM CHÂM MẠNH MẼ

 Tự tin đích thực
 Thay niềm tin yếm thế về bản thân bằng niềm tin tích cực
 Hãy hiểu con người mình
 Các phẩm chất nền tảng của một người tự tin

SỨC HÚT TỪ HÀNH ĐỘNG, LỜI NÓI, CỬ CHỈ

 Dáng vẻ tự tin, khỏe khoắn, giàu sức sống
 Dùng ma lực của lời nói
 Lời khen tặng và sự quan tâm
 Nghệ thuật lắng nghe khiến người khác thích thú
 Qui luật Bạch kim giúp bạn hòa hợp với mọi người
 Nói chuyện cuốn hút, có ý tưởng và có chiều sâu
 Nuôi dưỡng cảm xúc, sống có đam mê
 Bình tĩnh, thong thả trong mọi tình huống

THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN LÀ TẤT CẢ

 Mọi thứ đều liên quan đến thương hiệu
 Lợi thế khi bạn có thương hiệu cá nhân tốt
 Thương hiệu của bạn quyết định sự thành công và thu nhập
 Xác định vị thế hiện tại: Bạn đang ở đâu? Bạn là ai trong mắt người khác?

CHIẾN LƯỢC THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN

 Xác định đối tượng mục tiêu
 Định vị cho thương hiệu cá nhân của bạn
 Định hướng chiến lược thương hiệu cá nhân
 Liên tục thể hiện nhân cách phù hợp và tích cực nhất
 Lập kế hoạch xây dựng thương hiệu cá nhân
 Sức hút của người bình an và hạnh phúc
bac thay thuyet trinh 16

TẠO DỰNG TÊN TUỔI

 Bạn phải cải thiện mình theo chiến lược và định vị thương hiệu cá nhân
 Xây dựng tên tuổi từ nền tảng thành công cá nhân
 Xây dựng bộ nhận diện thương hiệu: màu sắc, logo, danh thiếp, brochure…
 Tạo giá trị riêng sáng tạo và độc đáo, không sao chép
 10 bí quyết đẩy nhanh thương hiệu

TRUYỀN THÔNG THƯƠNG HIỆU

 Các kênh truyền thông thương hiệu của bạn
 Sự hiện diện của bạn trên Internet: website, blog, newsletter, mạng xã hội…
 Làm việc với phương tiện truyền thông
 Kết nối, mở rộng quan hệ
 Xây dựng hình ảnh bên ngoài tương thích

ĐỌC VỊ NGƯỜI KHÁC

 Đọc ngôn ngữ cơ thể của người nghe
 Động tác thể hiện sự thiếu tự tin, sợ hãi và che dấu sự thật
 Những tín hiệu lộ tẩy của phần thân trên
 Đôi tay tiết lộ điều gì về bạn
 Dấu hiệu từ mắt
 Phát hiện sự dối trá

VŨ KHÍ GÂY ẢNH HƯỞNG VÀ THÔI MIÊN

 Dùng ngôn ngữ cơ thể minh họa cho nội dung
 Truyền đam mê và hào hứng qua ngôn ngữ cơ thể
 Dùng mắt thôi miên người nghe
 Biểu cảm qua nét mặt
 Tư thế, dáng đứng và cách ngồi tạo nên hình ảnh

KIỂM SOÁT NGÔN NGỮ CƠ THỂ

 Ngôn ngữ cơ thể để tạo ảnh hưởng
 Áp dụng nghệ thuật diễn xuất vào trình bày
 Kể chuyện như một nghệ thuật
 Kiểm soát tiềm thức tạo ngôn ngữ cơ thể đồng bộ
 Cứ để mọi thứ tự nhiên

BIẾN GIỌNG NÓI THÀNH NHẠC CỤ

 Làm chủ giọng nói
 Hướng dẫn biểu hiện cảm xúc cho bài nói
 Tăng giảm tông giọng, làm sinh động giọng nói
 Thể hiện nhân vật hóa thân
 Im lặng tạo uy lực

TẠO UY LỰC CHO GIỌNG NÓI

 Bạn thở thế nào, bạn nói thế ấy
 Dùng NLP điều chỉnh tốc độ nói và hơi thở
 Tăng vốn từ vựng
 Loại bỏ những từ đệm thừa “à, ừm…” trong lúc nói
 Các bài tập chữa tật nói quá nhỏ hoặc quá to
 Giữ cho giọng nói khỏe và trong

Nguyễn Tiến Sơn

diễn giả Nguyễn Tiến Sơn
Tôi muốn chia sẻ những kiến thức đặc biệt giá trị của thế giới người giàu cho Bạn, cho thật nhiều người Việt Nam. Mọi người đều có khả năng làm giàu nhưng từ trước tới nay chưa ai chỉ cho họ cách làm. Tôi khẳng định LÀM GIÀU là việc BẠN hoàn toàn có thể học được. Để biết được giá trị cuộc sống tuyệt vời thế nào – bạn phải giàu có, giàu có để hưởng thụ cuộc sống. Dân giàu nước mạnh.
Là doanh nhân thành đạt, hiểu biết nghề nghiệp sâu sắc. Lăn lộn thường trường, thành công và thất bại đã giúp anh thêm bản lĩnh. Các hoạt động Kinh doanh, đầu tư của anh đều tuân thủ một cách kỷ luật, và nó đã liên tục mang lại thành công và trở thành những bài huấn luyện thực hành cho các học viên của mình. Vừa đầu tư vừa tiếp tục cập nhật nâng cao kỹ năng quản lý tiền bạc của các bậc thầy triệu phú người Mỹ. Thành công nối tiếp thành công, làm giàu không còn là bí mật nữa. Anh quyết tâm đưa những kiến thức làm giàu cho người Việt Nam. Điều đặc biệt khi đến với CLB là ai cũng có thể làm giàu được, không bắt buộc phải có tiền trước khi làm giàu.
Bằng niềm đam mê, tâm huyết anh đã lập ra Câu lạc bộ Dạy Con Làm Giàu để giúp đỡ nhiều người cùng làm giàu. Phương pháp đào tạo đặc biệt không có ở trường học và khả năng truyền đạt cảm xúc sâu sắc cùng những trải nghiệm kinh doanh và đầu tư của chính mình đã tạo ra sức mạnh đột phá làm thay đổi tư Duy Con người nhanh nhất hiện nay chỉ trong 2 ngày.

Phan Quốc Việt

dien gia Phan Quoc VietPhan Quốc Việt bảo vệ thành công luận án tiến sĩ tại Đại học Lomonosov ở Liên Xô. Khác với vẻ bề ngoài khá tròn trịa mà bạn bè ghép cho hỗn danh là “Tròn”, Ông khá ương bướng, một thứ hỗn hợp hòa quyện giữa chất Nghệ An và lối tư duy “đúng – sai” của người làm khoa học.     Cũng vì cứng đầu nên con đường sự nghiệp của ông trồi sụt, lên nhanh mà xuống cũng nhanh. Vị trí cao nhất trong cơ quan nhà nước Phan Quốc Việt từng đảm đương là chánh văn phòng Tổng Công ty Dầu khí Việt Nam khi vừa bước sang tuổi 40.    Ông bảo cái ghế quan chức chẳng phải của mình. Người ta đặt mình ngồi vào đấy được thì cũng nhấc ra được. Năm 2002, ông khởi nghiệp khi vừa bước sang ngưỡng ngũ thập tri thiên mệnh.   Ông đã đào tạo cho rất nhiều các Tổ chức lớn trong và ngoài nước như: Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Tập đoàn BCVT Việt Nam, Tập đoàn Tài Chính Bảo Việt, ….

Soạn bài thuyết trình: Chọn đề tài

Với nhiều người, chuyện chọn một đề tài thuyết trình lắm khi cũng giống như việc bắn đi một mũi tên mà chả thèm nhắm hướng, với hy vọng rằng nó sẽ trúng cái đích mình muốn. Nếu chơi kiểu đó, bạn sẽ sớm thất vọng thôi.
Đề tài – và, cụ thể hơn, thông điệp cốt lõi của bạn – phải được chọn lựa sao cho cẩn thận, nghiêm túc. Nếu không, bạn sẽ không tài nào đủ sức trình bày hiệu quả bài thuyết trình của mình, và người nghe sẽ không thấy hứng thú quan tâm, không sẵn sàng đón nhận thông điệp bạn truyền tải.
Và đây là câu hỏi: Bạn làm cách nào để chọn được một đề tài “ngon ăn”?

Đích tổng quát của bạn?

Có ba loại bài thuyết trình căn bản:
1.            Kiểu Giáo dục: Chẳng hạn, một buổi hội thảo về việc đầu tư bất động sản; một khóa học về lãnh đạo, v.v.
2.            Kiểu “vặn cót tinh thần”: Chẳng hạn, bài nói tranh cử của một ứng viên; một bài nói gây quỹ; một bài nói kêu gọi đầu tư kinh doanh, v.v
3.            Kiểu Giải trí: Một câu chuyện đọc cho trẻ em nghe; một truyện cổ tích, kịch tính; một bài nói góp vui trong buổi tiệc.
Bạn phải xác định bài thuyết trình của mình thuộc kiểu nào, coi đó như cái đích tổng quát bạn cần đạt đến. Việc xác định cái đích tổng quát này sẽ ảnh hưởng đến nhiều đến các quyết định bạn đưa ra khi bạn soạn bài nói của mình.

Thông điệp cốt lõi là gì?

Thông điệp cốt lõi của bạn là ý tưởng chủ đạo của bài thuyết trình. Mọi yếu tố khác đều tập hợp xoay quanh và hỗ trợ cho thông điệp cốt lõi này.
·              Rõ ràng: Bạn phải tóm được thông điệp cốt lõi của mình trong một câu duy nhất. Nếu chưa làm được, phải nói ngay là thông điệp ấy chưa rõ ràng. Thông điệp không rõ ràng, tức là bạn không hiểu rõ ràng thông điệp. Không nắm rõ thông điệp thì còn nói cái gì?
·              Nhiệt tình: Thông điệp cốt lõi phải là thứ gì đó bạn tin tưởng và thích thú, có “lửa” để nói.
·              Hiểu biết: Bạn biết những gì về thông điệp cốt lõi ấy? Bạn có thể rút ra các câu chuyện từ những trải nghiệm cá nhân hay không? Bạn có dành thì giờ để nghiên cứu kỹ lưỡng đề tài chưa?
Nhiều diễn giả thích nghĩ rằng toàn bộ bài thuyết trình của họ sẽ được người nghe nhớ đến trăm phần trăm. Thực tế là người nghe sẽ nhớ được chỉ một hay hai điểm chính nào đó thôi. Thành ra, bạn phải tổ chức bài thuyết trình làm sao đó để người nghe bạn dễ dàng nắm và nhớ được thông điệp cốt lõi bạn muốn trình bày.
chon de tai thuyet trinh

Thông điệp bạn chọn liên quan gì đến người nghe?

Người nghe nào phải kẻ ngoại cuộc ngây thơ, chỉ biết xách mông vào phòng rồi ngồi yên đó nghe bạn nói. Trái lại, họ là một thành phần không thể thiếu của buổi thuyết trình. Bạn trình bày xuất sắc không thôi thì chưa đủ để đảm bảo buổi thuyết trình thành công. Một buổi thuyết trình thành công khi người nghe lĩnh hội được thông điệp.
Phân tích người nghe là việc làm cần thiết để xác định đâu là thông điệp người nghe sẵn sàng đón nhận từ bạn:

Đâu là đối tượng người nghe chủ đạo?

Họ là dân kỹ thuật hay không phải kỹ thuật? Sinh viên? Người lớn tuổi? Phụ huynh? Vận động viên? Các lãnh đạo doanh nghiệp? Đa số là nam giới hay nữ giới?

Người nghe có liên hệ gì với bạn?

Người nghe là dân cùng học với bạn? Là cộng sự? Là cấp trên? Bạn không quen biết ai? Họ biết bạn, xem bạn là chuyên gia? Không ai quen biết bạn?

Số lượng người nghe?

Số người vừa đủ để ai nấy cũng nhìn rõ mà thấy mồ hôi tứa ra nơi chân mày bạn? Hay một hội trường lớn? Một sân vận động? Người nghe ngồi cả trong phòng, hay có kẻ trong người ngoài (theo dõi qua màn hình ngoài phòng)?

Đâu là thông điệp người nghe muốn nhận?

·              Điều này cũng quan trọng như chuyện bạn xác định thông điệp cốt lõi cần trình bày vậy.
·              Nếu tràn đầy cảm xúc, nhưng bạn nói ra điều người nghe chẳng mấy quan tâm, buổi nói của bạn sẽ thất bại.
·              Nếu bạn nói ra trúng điều người nghe muốn đón nhận, nhưng bạn không có cảm xúc hay nhiệt tình, buổi nói của bạn cũng thất bại luôn.
·              Nếu bạn cố trình bày một đề tài mình chẳng hiểu biết gì mấy hoặc không có kinh nghiệm để chia sẻ lại, buổi nói của bạn cũng thất bại.
·              Tuy nhiên, nếu chọn được một đề tài bạn vừa có kiến thức, kinh nghiệm và cảm xúc, và vừa được người nghe quan tâm, tất bạn sẽ thành công.

Bạn có bao nhiêu thời gian để nói?

Giả sử thông điệp cốt lõi của bạn là “Dám thành công” Nếu bạn có hai phút, thì phạm vi bài nói có lẽ chỉ cần xoay quanh một câu chuyện nhỏ minh họa cho thông điệp đó. Tuy nhiên, nếu có bốn giờ để trình bày đề tài này, có lẽ bạn phải nghiên cứu chi tiết tiểu sử của những người nổi tiếng đã can đảm và liều lĩnh tiến lên trên con đường công thế nào, bàn sâu về các phương pháp để nuôi dưỡng ước mơ cũng như các kỹ năng hành động để thành công,…
Chọn đề tài là việc cơ bản và quan trọng nhất khi thuyết trình. Bạn cần phải cân nhắc giữa sở thích, sở trường của mình và nhu cầu của khán giả. Nếu bạn vẫn đang gặp khó khăn trong khâu quan trọng này, hãy để tôi giúp bạn trong khóa học kỹ năng giao tiếp, thuyết trình kéo dài 6 tháng, Bậc Thầy Thuyết Trình.
Quách Tuấn Khanh

Soạn bài thuyết trình: Lập dàn ý

In: Kiến Thức Thực Tế | comment : 0
Bạn đã nắm được cách chọn đề tài và xác định thông điệp cốt lõi cho bài thuyết trình. Bài này sẽ trình bày về cách khai triển thông điệp cốt lõi dựa vào một dàn ý. Đây là bước thứ hai trong quy trình sáu bước để soạn một bài thuyết trình hoàn chỉnh.
Rủi thay, lập dàn ý là bước nhiều người bỏ qua. Cái cớ đơn giản nhất họ thường vin vào là thế này: “Không có thì giờ!” Tôi cho đây là ý nghĩ sai lầm cơ bản, bởi vì việc lập dài ý cho bài thuyết trình là rất quan trọng, và thì giờ bạn dành cho việc này có tác động rất lớn đến sự thành công của bài thuyết trình.

Dàn ý để làm gì?

Dàn ý là bản vẽ cho bài thuyết trình của bạn.
·              Nó làm nổi bật các yếu tố lý lẽ chính, tức là các điểm lý luận triển khai để phục vụ cho thông điệp cốt lõi bạn muốn trình bày.
·              Nó làm nổi bật các yếu tố cấu trúc, chẳng hạn như lời mở, thân bài, kết luận, các câu chuyện, các quan điểm trừu tượng.
·              Nó giúp nối kết các yếu tố ấy và xếp lại thành một trật tự có trước có sau. Điều này còn giúp bạn phân phối thì giờ hợp lý cho các điểm cần nói trong buổi thuyết trình của mình.

Dàn ý tổng quát

Mẫu lập dàn ý cho bài nói theo các yếu tố cấu trúc:
1. Mở bài
2. Thân bài
3. Kết luận
Tương tự, mẫu lập dàn ý theo các yếu tố lý lẽ:
1. Nói cho họ về điều bạn sẽ nói.
2. Nói cho họ.
3. Nói cho họ về điều bạn đã nói.
Kết hợp chúng lại với nhau, bạn có một dàn ý khởi đầu khái quát:
1. Mở bài (Giới thiệu) – Ghi ra đề tài và thông điệp cốt lõi; liệt kê các điểm chính bổ trợ.
2. Thân bài
a. Chứng minh điểm thứ nhất.
b. Chứng minh điểm thứ hai.
c. Chứng minh điểm thứ ba.
3. Kết luận – Ghi lại các điểm chính yếu; tóm lại thông điệp cốt lõi; lời kêu gọi hành động.
Điều đáng ngạc nhiên là mẫu lập dàn ý gồm ba bước đơn giản như trên lại có tác dụng đối với đa số các đề tài thuyết trình. Công thức cơ bản tương tự trên đây, bạn đã biết từ hồi bắt đầu học môn tập làm văn trên ghế nhà trường, và có thể thấy áp dụng rất nhiều và rất rõ trong các sách tiểu thuyết, truyện ngắn, phim ảnh, báo cáo, email và nhiều hình thức truyền thông khác nữa.

Vài “biến tấu” tham khảo về các dàn ý thuyết trình

Dàn ý dựa trên câu chuyện

Tác dụng của các câu chuyện kể thì khỏi phải nói ở đây. Nhiều diễn giả hàng đầu còn nhấn mạnh cho rằng việc kể chuyện là chìa khóa cho các giao tiếp trong kinh doanh.
1. Nói vài ý mở đầu để thu hút tập trung của người nghe, giới thiệu về đề tài và thông điệp cốt lõi.
2. Kể một câu chuyện: Đưa ra một quan điểm.
3. Kể một câu chuyện khác: Đưa ra một quan điểm khác.
4. Kể một câu chuyện khác nữa: Đưa ra một quan điểm khác nữa.
5. Một kết luận đáng nhớ có sức kết nối lại với nhau tất cả ba câu chuyện vừa kể trên để bổ trợ cho thông điệp cốt lõi.

Dàn ý cho bài thuyết trình ở hội nghị khoa học

Dàn ý bài thuyết trình cho nhiều cuộc hội nghị khoa học cũng mang dáng dấp của phương pháp khoa học:
1. Nêu ra vấn đề đang cần giải pháp
2. Mô tả một giả thuyết để khảo sát một khía cạnh của vấn đề.
3. Mô tả một thí nghiệm được tiến hành để thử nghiệm giả thuyết kia.
·              Chi tiết 1 – biểu đồ
·              Chi tiết 2 – hình ảnh
·              Chi tiết 3 – mô tả
4. Trưng ra dữ liệu đã thu thập và dữ liệu đã qua phân tích sau đó
·              Phân tích dữ liệu 1 – biểu đồ
·              Phân tích dữ liệu 2 – biểu đồ
·              Phân tích dữ liệu 3 – bảng biểu mẫu.
5. Rút ra các kết luận có liên hệ với giả thuyết ban đầu.
6. Đề xuất các hành động trong tương lai.

Dàn ý cho buổi thuyết trình kêu gọi đầu tư kinh doanh

1. Hãy trực tiếp vào đề: “Đầu tư…$ sẽ có được lợi nhuận…$”
2. Câu chuyện minh họa cho nhu cầu đối với sản phẩm ABC.
3. Câu chuyện mô tả viễn cảnh về việc sản phẩm ABC này sẽ có tác động cải thiện thế nào cuộc sống của nhiều người.
4. Giới thiệu sơ quát về sản phẩm ABC
·              Lợi ích 1 (tập trung vào các ích lợi, không phải vào các tính năng)
·              Lợi ích 2
·              Lợi ích 3
5. Kêu gọi đầu tư ngay bây giờ
·              Câu chuyện minh họa sức mạnh của đội ngũ công ty làm ra sản phẩm ABC
·              Phân tích thị trường.
·              Các kế hoạch tài chính.
6. Lặp lại lời kêu gọi hành động: “Đầu tư…$ sẽ có được lợi nhuận…$”
Lưu ý là các thí dụ cho các trường hợp cụ thể ở trên thích hợp cho bài thuyết trình ngắn từ sáu đến mười phút. Với bài thuyết trình dài hơn, tất nhiên là bạn sẽ cần dàn ý chi tiết hơn. Nếu bạn gặp khó khăn, hãy để tôi giúp bạn trong khóa học 6 tháng Bậc Thầy Thuyết Trình.
Quách Tuấn Khanh

Soạn bài thuyết trình: Bản nháp đầu tiên

In: Kiến Thức Thực Tế | comment : 0
Tuy là “dân nói”, nhưng có lúc bạn phải viết, nhất là khi phải soạn ra giấy bài thuyết trình của mình. Và đương nhiên lúc này bạn sẽ gặp những chướng ngại của dân viết lách.

Làm sao viết bản nháp đầu tiên cho bài thuyết trình?

Trước tiên, phải thấy hai nguyên do gây cản trở mà dân viết thường gặp nhất, trong bối cảnh viết soạn bài thuyết trình:
1. Thiếu định hướng: bạn thiếu rõ ràng về điều bạn muốn nói.
2. Thừa cái Tôi: bạn nghĩ rằng bản viết đầu tiên phải là một bản viết hoàn hảo, không có gì sai sót.
Nguyên nhân đầu – thiếu định hướng – thì dễ giải quyết nếu bạn làm theo các gợi ý hướng dẫn trong loạt bài viết này. Các bài viết trước đã bàn về cách chọn đề tài và thông điệp cốt lõi qua việc phân tích người nghe, cũng như về cách lập dàn ý. Có thông điệp cốt lõi làm đích nhắm, có dàn ý làm bản vẽ, thì việc viết bản nháp đầu tiên không có gì là khó bởi vì bạn đã có rõ định hướng, biết phải nhắm đến đâu rồi.
Nguyên nhân sau – thừa cái Tôi – rất dễ thấy: viết xong một câu là bạn ngồi chỉnh sửa ngay, hy vọng đến lúc viết xong thì bạn sẽ có một văn bản hoàn chỉnh, không cần phải coi lại thêm. Điều này sẽ làm bạn rất mất thì giờ và khó lòng nào hoàn thành được bản nháp của mình.
Bạn phải biết rằng đây chỉ là bản nháp đầu tiên – nên nó không cần phải hoàn hảo. Có lẽ bạn sẽ thấy ghét một số chi tiết mình viết ra. Nhưng tôi khuyên bạn nên để dành cái ghét đó cho đến lúc biên tập lại. Mục tiêu của bạn trong công đoạn này là phác thảo các quan điểm và lý lẽ chính yếu, chưa phải lúc trau chuốt cầu kỳ.

Mẹo viết bản nháp đầu tiên

Với cá nhân tôi, công đoạn này thường là phần “đau đớn” nhất trong bước đường chuẩn bị bài thuyết trình. Nhưng qua kinh nghiệm, tôi có vài mẹo sau đây giúp bạn giải quyết được cái khổ sở ấy:
Đặt ra một thời hạn: Nếu bạn đã nắm thông điệp cốt lõi và có một dàn ý, thì không có lý do gì bạn không thể cho ra một bản nháp, dù là thô thiển đến mấy, trong một khoảng thời gian không lâu. Thời hạn là một yếu tố động viên thần kỳ.
Viết ra dưới hình thức các gạch đầu dòng: Viết thành câu những gì cần diễn đạt, nếu bạn có thể làm ngay. Nhưng lúc này, chuyện viết câu chưa quan trọng; bạn chỉ cần gạch đầu dòng các từ khóa hay cụm từ chính thôi.
Không cần phải theo trình tự: Thường thì nhiều người ngồi vô viết không ra phần mở đầu thì bắt đầu nản và muốn bỏ cuộc. Nếu gặp trường hợp đó, bạn cứ tạm bỏ qua phần mở hay những chỗ chưa tìm ra ý. Cứ gạch đầu dòng những ý nảy ra trong đầu, chưa cần phải theo trình tự từ trên xuống dưới.
Đừng lo lắng về độ lưu loát và các chỗ chuyển ý: Nếu bản nháp đầu tiên không trôi chảy từ đầu đến cuối, bạn cũng đừng lo lắng. Chuyện này có thể sửa lại sau. Thường thì trong bản nháp đầu tiên của mình, tôi thường để lại các ghi chú chữ đỏ chẳng hạn như “Chỗ này cần câu chuyển ý để qua ý sau
Đừng lo lắng về câu chữ: Chỉ cần gạch đầu dòng các ý tưởng thôi, dùng bất cứ chữ gì xuất hiện đầu tiên trong đầu bạn. Bạn có thể chọn thay từ ngữ, câu cú vào lúc biên tập lại.
Đừng lo lắng về độ dài: Chẳng có chuyện gì phải lo nếu như bản nháp đầu tiên của bạn trông dài thườn thượt. (Mà nếu lỡ nó có quá ngắn thì cũng không sao cả, mặc dù ít ai rơi vào trường hợp này). Đây là vấn đề ta sẽ giải quyết ở khâu biên tập.
Hy vọng vài mẹo nhỏ trên sẽ giúp bạn có một bản nháp tương đối tươm tấp cho bài thuyết trình. Nếu bạn cần hỗ trợ thêm, hãy gia nhập CLB Bậc Thầy Thuyết Trình của tôi tại Tp.HCM, Hà Nội và Cần Thơ nhé.
Quách Tuấn Khanh

HOA ĐẸP




Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

ĐÔI NÉT CẢM NHẬN THƠ BÙI GIÁNG- BÀI SƯU TẦM

Đôi nét cảm nhận về thơ của Bùi Giáng
(Bài sưu tầm về thơ văn VN)




Đọc thơ Bùi Giáng thì phải đọc hết toàn bộ mới cảm nhận được hết cái hay vì cuộc đời của ông là cả một bài thơ lớn. Mỗi bài thơ là một âm sắc trong bản nhạc giao hưởng mà mỗi âm sắc đó có phản ánh một mặt của cuộc đời ông.

DẪN NHẬP

Trong nền thi ca của Việt Nam, có biết bao nhiêu nhà thơ nổi tiếng đã để lại những tác phẩm kiệt xuất cho cuộc đời. Có những bài thơ đọc lên nhẹ nhàng, thanh thoát, có những bài đọc lên thấy chua chát, đắng cay. Trong thời hiện đại, xuất hiện một con người đa tài, ông không chỉ làm thơ, dịch tiểu thuyết, viết sách khảo luận triết học mà còn viết rất nhiều tùy bút văn học, đặc biệt là tùy bút về thơ, đó chính là Bùi Giáng.



Đọc thơ Bùi Giáng thì phải đọc hết toàn bộ mới cảm nhận được hết cái hay vì cuộc đời của ông là cả một bài thơ lớn. Mỗi bài thơ là một âm sắc trong bản nhạc giao hưởng mà mỗi âm sắc đó có phản ánh một mặt của cuộc đời ông. Người đọc không những đọc mà còn phải nghe và còn phải suy ngẫm về nó rất nhiều có khi phải sống trong nó thì mới cảm nhận được hêt những điều hay trong đó.

Nguyễn Hữu Hồng Minh nhận định: “Gọi Bùi Giáng là "người thơ" tôi muốn xác tín hai điều: Bản chất thuần Việt của thi ca, tác phẩm ông và tính cách dân dã, bụi bặm, gần gũi với quần chúng của ông. Trong lịch sử thơ ca Việt Nam hiện đại chưa từng sản sinh ra một trường hợp nào lạ lùng và độc đáo như vậy”. “Bùi Giáng, không chỉ là nhà thơ, mà đi xa hơn, ông chính là hiện thân của một "đạo thơ", một "thi sĩ sinh ra giữa cỏ cây và sẽ chết đi giữa cỏ cây ly kỳ gây cấn”



Dù đã có rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà phê bình viết và nhận định về văn thơ cũng như cuộc đời của Bùi Giáng, nhưng mỗi bài viết chỉ là một góc cạnh nhỏ về ông cũng như tác phẩm của ông mà thôi. Không ai có thể hiểu hết những tác phẩm của ông cũng như cuộc đời ông. Những tác phẩm của ông khó hiểu giống như cuộc đời của ông vậy. Chẳng biết ông là thi sĩ hay Bồ tát hóa than nữa mà có người gọi ông là “thi sĩ Bồ Tát”.



Thơ ông đa chiều cạnh, khó cảm nhận nhưng người đọc vẫn bắt gặp được chính con người mình trong đó. Với kiến thức nông cạn, người viết chỉ nêu lên “Đôi nét cảm nhận về thơ của Bùi Giáng” qua những gì mà người viết cảm nhận. Tuy nhiên với giới hạn của bài viết, người viết chỉ nêu ra một vài nét đặc trưng như cõi xuân, sự hư thực và triết lý Phật giáo trong thơ của ông. Theo Thái Tú Hạp đã viết: “Có rất nhiều những nhà trí thức triết gia, giáo sư và những nhà thơ, văn Việt Nam viết rất nhiều cõi văn chương tuyệt tác của thi sĩ Bùi Giáng, đều những khám phá, tán dương, ca ngợi một cách chân tình, trung thực.” Dù với bao nhiêu lời nhận định nào đi nữa ta vẫn thấy một điểm chung ở mọi người là đã dành sự yêu mến cho con người siêu lãng tử lẫn thiên tài độc đáo này.

NỘI DUNG

1. ĐÔI NÉT VỀ TÁC GIẢ BÙI GIÁNG

1.1. Tiểu sử Bùi Giáng

Bùi Giáng (1926-1998), là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học của Việt Nam. Các bút danh khác của ông là: Trung niên thi sĩ, Thi sĩ đười ươi, Brigitte Giáng, Giáng Moroe, Bùi Bán Dùi, Bùi Bàn Dúi, Bùi Tồn Lưu, Bùi Tồn Lê, Bùi Bê Bối, Bùi Văn Chiêu Lỳ...Ông nổi tiếng từ năm 1962 với tập thơ Mưa nguồn.

Bùi Giáng sinh ngày 17 tháng 12 năm 1926 tại làng Thanh Châu thuộc xã Vĩnh Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.

Cha ông là Bùi Thuyên, thuộc đời thứ 16 của dòng họ Bùi ở Quảng Nam. Do người vợ cả qua đời sớm nên ông lấy người vợ kế là bà Huỳnh Thị Kiều. Bùi Giáng là con thứ hai của Bùi Thuyên với Huỳnh Thị Kiều, nhưng là con thứ 5 nếu tính tất cả các anh em. Khi vào Sài Gòn, ông được gọi theo cách gọi miền Nam là Sáu Giáng.

Năm 1933, ông bắt đầu đi học tại trường làng Thanh Châu.

Năm 1936, ông học trường Bảo An (Điện Bàn) với thầy Lê Trí Viễn.

Năm 1939, ông ra Huế học tư tại Trường trung học Thuận Hóa. Trong số thầy dạy ông có Cao Xuân Huy, Hoài Thanh, Đào Duy Anh.

Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, nhưng sau đó ông cũng kịp đậu bằng Thành chung.

Năm 1949, ông tham gia kháng chiến chống Pháp, làm bộ đội Công binh.

Năm 1950, ông thi đỗ tú tài đặc biệt do Liên khu V tổ chức, được cử tới Hà Tĩnh để tiếp tục học. Từ Quảng Nam phải đi bộ theo đường núi hơn một tháng rưỡi, nhưng khi đến nơi, thì ông quyết định bỏ học để quay ngược trở về quê, để đi chăn bò trên vùng rừng núi Trung Phước.

Năm 1952, ông trở ra Huế thi tú tài 2 ban Văn chương. Thi đỗ, ông vào Sài Gòn ghi danh học Đại học Văn khoa. Tuy nhiên, theo T. Khuê thì sau khi nhìn danh sách các giáo sư giảng dạy lại, ông quyết định chấm dứt việc học và bắt đầu viết khảo luận, sáng tác, dịch thuật và đi dạy học tại các trường tư thục [1].

Năm 1965, nhà ông bị cháy làm mất nhiều bản thảo của ông.

Năm 1969, ông "bắt đầu điên rực rỡ" (chữ của Bùi Giáng). Sau đó, ông "lang thang du hành Lục tỉnh" (chữ của Bui Giáng), trong đó có Long Xuyên, Châu Đốc...

Năm 1971, ông trở lại sống ở Sài Gòn. Thi sĩ Bùi Giáng mất lúc 2 giờ chiều ngày 7 tháng 10 năm 1998, sau một cơn tai biến mạch máu tại bệnh viện Chợ Rẫy (Thành phố Hồ Chí Minh, tức Sài Gòn cũ) sau những năm tháng sống "điên rồ lừng lẫy chết đi sống lại vẻ vang" (chữ của Bùi Giáng).

1.2. Những tác phẩm của Bùi Giáng

Theo thống kê chưa đầy đủ, tác phẩm của Bùi Giáng có (tạm phân theo thể loại):

Tập thơ: Mưa nguồn (1962), Lá hoa cồn (1963), Màu hoa trên ngàn (1963), Ngàn thu rớt hột (1963), Bài ca quần đảo (1963), Sa mạc trường ca (1963), Mười hai con mắt (1964), Rong rêu (1972), Thơ vô tận vui (1987), Mùa màng tháng tư (1987), Mùi Hương Xuân Sắc (1987), Đêm ngắm trăng (1997), Thơ Bùi Giáng (Montréal, 1994), Thơ Bùi Giáng (California, 1994)…

Giảng luận: Giảng luận về Nguyễn Công Trứ, Giảng luận về Cung oán ngâm khúc, Giảng luận về Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu, Giảng luận về Phan Bội Châu, Giảng luận về Chu Mạnh Trinh, Giảng luận về Tôn Thọ Tường, Giảng luận về Phan Văn Trị, tất cả đều được xuất bản năm 1957-1959.

Triết học: Tư tưởng hiện đại (1962), Martin Heidgger và tư tưởng hiện đại I và II (1963), Sao gọi là không có triết học Heidgger? (1963), Dialoque (viết chung, 1965)

Tạp văn: Các sách xuất bản năm 1969, có: Đi vào cõi thơ, Thi ca tư tưởng, Sa mạc phát tiết, Trăng châu thổ, Mùa xuân trong thi ca, Thúy Vân. Các sách xuất bản năm 1970, có: Biển Đông xe cát , Mùa thu trong thi ca. Các sách xuất bản năm 1971, có: Ngày tháng ngao du, Đường đi trong rừng, Lời cố quận, Lễ hội tháng Ba, Con đường ngã ba-Bước đi của tư tưởng…

Sách dịch: Các sách xuất bản năm 1966, có: Trăng Tỳ hải, Cõi người ta, Khung cửa hẹp, Hoa ngõ hạnh, Othello. Các sách xuất bản năm 1967, có: Bạo chúa Caligula, Ngộ nhận, Kim kiếm điêu linh. Các sách xuất bản năm 1968, có: Con đường phản kháng, Mùa hè sa mạc, Kẻ vô luân. Các sách xuất bản năm 1969, có: Nhà sư vướng luỵ, Ophélia Hamlet, Hòa âm điền dã. Các sách xuất bản năm 1973 và 1974, có: Hoàng tử Bé (1973), Mùa xuân hương sắc (1974)... Hiện nay, nhiều tác phẩm của ông đã và đang được tái bản và xuất bản trong và ngoài nước.

2. ĐÔI NÉT CẢM NHẬN VỀ THƠ CỦA BÙI GIÁNG



2.1. Cõi xuân trong thơ Bùi Giáng



Những tác phẩm của Bùi Giáng rất nhiều nhưng nỗi bật nhất là tập thơ Mưa nguồn và những hình ảnh mùa xuân trong thơ ông. Người đọc như lạc vào vườn xuân với những nét xuân khác nhau theo từng cung bật cảm xúc của tác giả. Đó là cõi riêng của ông và cũng là niềm tin của ông. Ông tin tưởng vào muà xuân vì đó là một mùa đẹp nhất trong một năm và mùa xuân cũng là mùa hạnh phúc. Mùa xuân trong thơ ông đối với thời gian là vô cùng và không gian là vô tận.



“Mùa xuân bữa trước mùa xuân bữa sau, xuân bốn bên trong hiện tại vây hãm tấn công đời hạnh phúc lạnh như băng không làm sao nhúc nhích”. (Bờ xuân, Mưa nguồn, tr.38-39)



Ông sử dụng nhiều điệp ngữ “xuân” “xuân bữa trước, xuân bữa sau, xuân bốn bên”. Dụng ý ở đây muốn nói lên một mùa xuân miên viễn, lòng ông lúc nào cũng tràn ngập mùa xuân. Dù trong vòng chu kỳ của một năm chỉ có ba tháng mùa xuân, xuân đi rồi xuân sẽ trở lại, nhưng mấy ai cảm nhận được xuân từng “bữa” như ông. Phải chăng ông xem xuân giống như những “bữa ăn” cho nên ông tận hưởng được mùa xuân ấy trong từng “bữa” đó là thời gian, còn không gian là “xuân bốn bên” nghĩa là nơi nào cũng có mùa xuân cả. So với xuân của chu kỳ trời đất, xuân của Bùi Giáng hiện hữu trong giờ phút hiện tại và vây hãm, tấn công nhưng nó lại mang đến cho ông một hạnh phúc.



Ngôn từ rất Bùi Giáng, mấy ai nói xuân “vây hãm tấn công” bao giờ. Chỉ có Bùi Giáng mới thế, ông có “điên” trong ngôn ngữ hay không điều đó không biết nữa. Chỉ có ông mới hiểu nỗi cái ngôn ngữ của ông. Dù không biết ông có “điên” hay không nhưng nếu tinh ý ta vẫn thấy ông “hạnh phúc” trong mùa xuân mà ông cảm nhận. Khác với mùa xuân của trời đất theo chu kỳ ba tháng trong một năm, còn xuân của ông là từng “bữa” cái “bữa” đó ông đã thưởng thức nó trong niềm hạnh phúc thẩm sâu vào trong tận hồn ông, mà nói rõ hơn là cảm nhận bằng “Tâm”. Giống như những câu thơ trong bài thơ Nguyên Đán của nhà thơ Xuân Diệu:



“Xuân của đất trời nay mới đến



Trong tôi xuân đến đã lâu rồi



Từ lúc yêu nhau, hoa nở mãi



Trong vườn thơm ngát của hồn tôi.”



Không những ông tận hưởng mùa xuân trong cả không gian và thời gian mà còn tin vào một mùa xuân miên viễn như tin một cánh én sẽ báo tin một mùa xuân đang về. Hình ảnh chim én bay, báo hiệu mùa xuân cho nhân loại. Đây là một niềm vui chung chứ chẳng phải riêng một mình ông. Khi chim én về báo hiệu mùa xuân đến, xua tan đi mùa đông đầy băng tuyết giá lạnh để cho những cây khô nẩy lộc đâm chồi:



Én đầu xuân tuyết đầu đông



Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa.(Mưa nguồn, tr.62)



Ông đồng cảm nghĩ với nhạc sĩ Văn Cao, trong ca khúc Xuân đầu tiên của Văn Cao có đoạn: “Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về, mùa bình thường mùa vui nay đã về…” Xuân đến lòng người ai lại chẳng vui, ai chẳng nao nức, ai chẳng muốn gặp lại cố nhân, những người đã xa vắng từ bao giờ. Xuân về cho lòng người một cảm giác ấm cúng, thân thương, khó tả:



Mùa xuân hẹn thu về em trở lại



Ta nhìn nhau trong bóng nước mơ màng



Nước chảy mãi bởi vì xuân trở lại



Với dòng trong em hẹn ở bên đường



Ta sẽ đợi nghe đời em kể lại



Thuở xưa kia... bờ nước ấy xưa kia



Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi



Bên đời ai vạn đợi đã chia lìa



Mùa xuân hẹn thu về em trở lại



Bên đời đi còn giữ mãi hay không



Giòng bất tuyệt xanh ngần xuân thơ dại



Sầu hoang vu vĩnh hạ vọng non hồng. (Về cố quận, Mưa nguồn, tr.61)



Những câu thơ của ông thật lạ, không giống như những mùa xuân của thiên hạ hay tả là mùa xuân có bướm có hoa. Mùa xuân của Bùi Giáng là “hạnh phúc” mà hạnh phúc của ông chỉ trong những câu nói bỏ lững, chính vì vậy ta mới thấy ông cảm nhận ở “Tâm: “Thuở xưa kia…bờ nước ấy xưa kia” Câu thơ không mang một nội dung gì cả, “thuở xưa kia” là thuở nào, xưa là từ bao giờ, “bờ nước ấy” là bờ nào, rồi lại nhắc thêm một lần “xưa kia” nữa. Phải chăng mùa xuân của ông là một sự hoài niệm, khắc khoải, chờ đợi, hay là mơ ước cho một mùa xuân đẹp sẽ đến khi ông khát khao một nàng thơ nào đó sẽ trở về. Nhưng dù thế nào thì ông cũng cảm nhận được hạnh phúc trong mùa xuân của mình. Ông đã sớm linh cảm rằng cuộc đời của ông chỉ xoay vòng trong một tọa độ mà tọa độ đó được xác đinh bởi không gian “Cố quận” và thời gian “Nguyên xuân” đễ đến nổi ông phải thối lên rằng:



Rồi tôi lớn, đi vào đời chân bước



Cỏ Mùa Xuân bị giẫm nát không hay



Chợt có lúc hai chân dừng một lượt



Người đi đâu ? Xưa chính ở chỗ này. (Chỗ này, Mưa nguồn, tr.82)



Mùa xuân trong thơ ông có lúc đã rất vui, rất hạnh phúc, nhưng cũng lại có mùa xuân đau đớn, tái tê thể hiện qua câu: “Cỏ Mùa Xuân bị giẫm nát không hay”. Cỏ đẹp thế, mùa xuân đẹp thế nhưng bị giẫm nát lúc nào không hay biết. Phải chăng ông đã rất đau đớn một điều gì đó, tâm hồn ông đã giằn xé hay xót xa cho kiếp cỏ cây hay cho thân phận con người. Với ý nghĩ này Trịnh Công Sơn cũng xót xa cho thân phận của “cỏ” qua ca khúc Cỏ xót xa đưa:



“Trên đời người trổ nhánh hoang vu

Trên ngày đi mọc cánh lá mù

Những tim đời đập lời hoang phế

Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê

Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ

Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa.”



“Cỏ” trong thơ của Bùi Giáng cũng như trong nhạc của Trịnh Công Sơn đều đau đớn như nhau. Cỏ như thân phận kiếp người cũng bị con người chà đạp, cỏ cũng biết xót xa biết tủi nhục, biết tái tê, biết rơi lệ. Như vậy, mùa xuân trong câu thơ này của Bùi Giáng cũng u buồn, chứ đâu phải mùa xuân trong câu thơ nào của ông cũng vui.



Mưa nguồn cũ quá xa rồi một trận



Ôi xuân xanh vĩnh biệt như thể nào



(…) Người viết mãi một màu xanh cho cỏ



Người viết hoài một màu cỏ cho xuân…(Bài ca Quần Đảo, tr.22-23)



Với thơ ông, mùa xuân của đất trời hay xuân trong lòng thì cũng có lúc xuân buồn, cũng có lúc xuân vui, có lúc xuân hạnh phúc nhưng cũng có lúc xuân xót xa. Có những mùa xuân đã qua đi không bao giờ trở lại nhưng cũng có những mùa xuân ở mãi trong lòng ông. Rồi suốt một đời, ông đã ấp ủ một mùa xuân và ông vẽ cho chính mình một chân dung chân dung duy nhất, như viết hoài một màu cỏ cho xuân.



Xuân mười sáu suốt bến xuân chìm tắt



Một bài thơ gieo suốt tự bao giờ (Bài ca Quần Đảo, tr.11)



Không biết năm mười sáu tuổi đã xảy ra biến cố gì trong cuộc đời ông mà bến xuân trong ông đã chìm tắt? Điều đó cũng chẳng ai biết, chỉ biết là ông làm thơ từ dạo ấy, khoảng vào năm 1942, tại Huế, như theo lời kể của ông trong đầu sách Lời Cố Quận.[2]



Đọc thơ ông người đọc như lạc vòa một cánh rừng u tịch, không biết lối ra, không định hình được hướng, Người đọc choáng ngợp với từ từ, từng ngữ, từng câu thơ ông. Họ say sưa, họ suy nghĩ, … nhưng không thể hiểu hết những gì ông viết trong thơ. Trong khi họ còn đang đắm mình với cỏ cây hoa lá trong mùa xuân của ông thì bất chợt đâu đây lại nghe một lời chào như hư như thực:



“Xin chào nhau giữa con đường

Mùa Xuân phía trước miên trường phía sau.”(Chào Nguyên Xuân)

Ủa! quen hay lạ mà chào nhau thế? Phải chăng trong từ vô thỉ mọi người đã quen nhau? Thôi thì thôi cũng xin chào nhau vì tất cả mọi người cùng đi trên một lộ trình cơ mà. Kiếp người đã là một lộ trình dài vô tận, trên lộ trình đó thi thoảng con người đã gặp nhau rồi. Trong luân hồi sanh tử ấy nếu có duyên. Vậy thì hãy cứ chào nhau đi, cứ vui đi như tận hưởng những mùa xuân vậy. Niềm khát khao nhất một kiếp người không phải là đi tìm hạnh phúc đó sao? Vậy thì xin cứ xem nhau như những người quen để còn được thấy nhau, được chào nhau. Hôm nay còn gặp thì hãy cứ chào đi, cứ vui đi như xuân đang về vậy, và hãy để cho mùa xuân ấy miên trường ở phía sau, có nghĩa là còn vui trong vạn ngày tới nữa. Hãy bỏ qua những đau thương mất mác trong cuộc đời để đi tìm một bến bờ hạnh phúc. Hãy cảm nhận nó trong từng bước chân và đừng nói thêm gì nữa:

Thưa rằng nói nữa là sai

Mùa Xuân đang đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao

Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau.(Chào Nguyên Xuân)

Mùa xuân trong thơ Bui Giáng còn ở bước chân của ai nữa kia. Xuân cũng có thể theo người mà về chứ chẳng cần có chim én. Phải chăng là mùa xuân của tâm hồn khi tâm hồn tràn ngập niềm vui thì một bước chân nhè nhẹ cũng là một hạnh phúc. Nhưng sao trong những câu thơ này Bùi Giáng tự hỏi rồi lại tự trả lời. Ông có cô đơn không? Có lẽ tâm trạng ông vừa hạnh phúc vừa cô đơn chăng? Chính vì cô đơn nên ông mới độc thoại với chính mình. Có khi ông rất mơ hồ, rất triết lý nhưng có khi ông lại rất thực tại:

“Thưa rằng: ly biệt mai sau

Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.”

Không chỉ có vậy, những câu thơ về mùa xuân của ông có cái gì đó ngộ ngộ mà xưa nay chưa có một ai nghĩ ra dù nó chỉ là những hiện tượng bình thường của cuộc sống:

“Xuân về xuân lại xuân đi



Đi là đi biệt từ khi chưa về”



Theo Đặng Tiến nhận xét: “Hai câu thơ đơn giản. Ngớ ngẩn mà thâm sâu. Vớ vẩn mà thần sầu. Thâm sâu ở chỗ: lời nói tự hủy, tự lời bôi xóa lời. Câu thơ có nghĩa là: tôi vô nghĩa. Thần sầu ở chỗ: không mấy ai thấy cái chốn thâm sâu.”



Theo Nhất Thanh nhận định: đây là “Một bài thơ Xuân lạ lùng! Người làm thơ cứ như nhảy chân sáo trong thơ. Rất bông đùa, hóm hỉnh mà lại triết lý đến không ngờ. Qua tới đi về, cứ như mùa Xuân đang lượn lờ trước mắt chúng ta. Thế mà nó đã đi, đi biệt khi tất cả chúng ta chưa kịp thấy nó về. Hay nói cách khác, mùa Xuân vẫn mãi đi về giữa đất trời lớn rộng, trong khi lòng người quá nhiều bận rộn nên chưa kịp thấy hết nhịp điệu đến đi phiêu bồng của một cõi Nguyên Xuân.”[3]

Nói theo chu kỳ của vũ trụ thì xuân đến thì xuân phải về, dù cho con người có mong đợi hay không. Khi xuân đến có bảo xuân đừng đến cũng không được mà khi xuân đi có nắm giữ xuân lại thì cũng không thể. Hai câu thơ của Bùi Giáng nói lên chu kỳ của trời đất rất bình thường thôi nhưng nghe lại không bình thường. Có cái gì đó hay hay, lạ lạ, không dùng ngôn ngữ bay bướm, phóng đại gì cả, tuy rất đời thường nhưng lại rất khác thường. Có cái gì đó rất hay theo kiểu của Bùi Giáng mà ta không thể nói nên lời.



Theo nhận định của người viết: “Nếu nói Trịnh Công Sơn là “phù thủy về ca từ trong âm nhạc” thì Bùi Giáng là “kẻ điên về từ ngữ trong văn chương” điều đó không ngoa chút nào. Còn Đặng Tiến cũng khẳng định: “Thơ Việt Nam nhiều câu hay. Nhưng hay kiểu Bùi Giáng, xưa nay có một. [4]







2.2. Triết lý Phật giáo trong thơ Bùi Giáng

Đọc thơ của Bùi Giáng không những ta thấy được nét xuân mà còn thấy đầy triết lý của Phật giáo. Giống như Trịnh Công Sơn những ca từ trong ca khúc Trịnh thấm đượm tinh thần Phật giáo thì từ ngữ trong thơ của Bùi Giáng cũng mang nhiều hơi hướng của Đạo Phật. Nhiều người cho rằng “ông điên” nhưng hình như “ông điên để được tỉnh”, tỉnh trong thơ và tỉnh trong cả cuộc sống. Điên mà ông nhận chân được cuộc sống này là “hư vô” là không thật, là hữu hạn:

Cũng vô lý như lần kia dưới lá

Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành

Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ

Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh. (Hư vô và vĩnh viễn)

Mấy ai trong cuộc đời này hiểu được cuộc sống là “vô thường” biến đổi không ngừng nghỉ. Có lẽ ông cảm nhận điều này nên ông đã làm một kẻ lữ hành rong chơi suốt cả một đời không vướng víu. Ông giống như một gã cùng tử trong kinh Pháp Hoa cứ mãi lang thang cả một đời đến khi sực tỉnh lại thì mới nhận chân ra được “đời chỉ là cõi tạm”, chỉ là “quán trọ trần gian” thôi, có gì đâu mà vui. Cõi tạm thì vô thường mà quán trọ chỉ là chỗ nghỉ chân. Cõi tạm này chẳng biết bắt đầu từ khi nào và kết thúc từ bao giờ. Nhưng có điều mà ông biết được đó là cái chết. Cái chết là điều gì đó thương tâm của kiếp người mà không ai tránh khỏi, cũng như kiếp hoa rồi cũng sẽ úa tàn:



“Lỡ từ lạc bước bước ra



Chết từ sơ ngộ Màu Hoa Cuối Cùng.” (Chớp biển, tr.45)



Nếu gọi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ của “Tình yêu và thân phận” mà trong đó yếu tố thân phận là yếu tố đã làm cho Trịnh Công Sơn trở nên bất hữu thì Bùi Giáng cũng có thể gọi là thi sĩ của “Tình yêu và thân phận”. Trong “cái thân phân” đó con người đã gặp nhau, đã vui sướng, đã đau khổ, đã dằn vặt, đã cấu xé lẫn nhau:



“Anh cứ tưởng đầu đường thương xó chợ



Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau.”



Hai câu thơ này chẳng biết chính xác là như thế nào mà lại có câu thơ dị bản khác:



“Cứ tưởng đầu đường thương xó chợ



Nào ngờ xó chợ cũng chơi nhau.”



Dù có dị bản đi chăng nữa, ta vẫn thấy được nó chứa đựng một triết lý rất Phật giáo mà lại “rất Bùi Giáng. Theo quan niệm của đạo Phật, cuộc sống của một kiếp người là đau khổ. Sự khốn khổ cùng cực với sinh lão bệnh tử, ái biệt ly, oán tắng hội, cầu bất đắc… Bùi Giáng hiểu điều này, chính vì vậy mà ông đã sử dụng vào thơ của mình với hình ảnh “đầu đường” “xó chợ”, “đầu đường” “xó chợ” ở đây không phải là những người bần cùng theo phương diện xã hội mà ông muốn nói trên phương diện nỗi khốn cùng của kiếp người. Nhưng dù có là những kẻ “đầu đường” “xó chợ” đi chăng nữa thì phải biết thương nhau chứ. Kiếp người vốn dĩ đã chịu nhiều đau khổ của luật vô thường, của nhân quả nghiệp báo rồi, tại sao con người còn phải gây thêm những đau khổ cho nhau nữa. Cũng phân thận “đầu đường” “xó chợ” cả thôi, thì có gì sung sướng, có gì vinh quang đâu mà lại “chơi” nhau.

Trong xã hội người khốn khổ về vật chất nhất là những kẻ “đầu đường” “xó chợ” thì với triết lý của nhà Phật con người chỉ là một “gã cùng tử” không hơn không kém. “Gã cùng tử” chỉ biết rong chơi, lang thang đây đó, cho đến một lúc nào đó:

“Biển dâu sực tỉnh giang hà

Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh.(Áo xanh)

thì mới nhớ đến quê nhà. Thế gian là cõi tạm, cuộc sống là vô thường, biến hoại, không hằng hữu, chỉ có quê nhà mới là nơi êm ấm, là chốn bình yên. Mỗi con người ai không có một quê hương, một chốn để về. Lang thang suốt một đời rồi mới:

Sực nhớ rằng đây rừng rú thẳm

Là quê thân thiết biết bao chừng (Người về)

Ông nhận chân ra được quê nhà ấy ở trong lòng, nghĩ là sự cảm nhận của tâm. Chỉ có “chân tâm” mới là quê nhà thật sự. Chỉ có hạnh phúc thật sự là ở mãi trong tâm:

Lòng chim gieo sáng dệt vân sa



Trên bước đường xuân trở lại nhà



Mở sách chép rằng: vui một sáng



Nghìn năm còn mãi tấm lòng ta (Áo xuân, 1942)



Phải chăng Bùi Giáng muốn trở về với “chân tâm” của mình hay là khéo nhắc mọi người đừng đi tìm chân hạnh phúc ở đâu xa mà chính là ở tâm mình. Ông đã rất khéo léo vận dụng ngôn ngữ của Phật giáo và trong thơ ông. Ngôn từ tuy có khác nhưng ý nghĩa thì tương đồng, thế mới nói chân lý chỉ có một nhưng phương tiện là rất nhiều. Trở lại quê nhà ở đây không khác là trở lại với chân tâm, chính nơi đây mới là hạnh phúc và giá trị của hạnh phúc này phải đánh đổi bằng bao nhiêu năm lang thang nơi xứ lạ quê người.



Trong kinh Hoa Nghiêm, Phật dạy: “Nhất thiết duy tâm tạo”. Trước Bùi Giáng, Đại thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều cũng nói về “Tâm” khi khẳng định về thân phận của kiếp người qua hình ảnh của nàng Kiều: “Thiện căn ở tại lòng ta, chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tài”. Trịnh Công Sơn cũng có một câu trong ca khúc Để gió cuốn đi đã trở thành một câu dường như là bất tử: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Tấm lòng đó là “Tâm”, nếu sống mà không có “Tâm” thì cuộc sống trở nên vô nghĩa. “Tâm” của Bùi Giáng có lúc lang thang, có lúc ngỡ ngàng, có lúc hiu quạnh, lúc có niềm vui… nói chung là trái tim ông cũng xao động theo mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút:



“Đường đi ngõ quạnh lang thang,



Niềm vui tao ngộ muôn vàn lạ thay.



Trái tim mỗi mỗi mỗi ngày,



Mỗi giờ phút đọng mây trời rung rinh”.



Điều này ứng với giáo lý của nhà Phật là: “Tâm viên, ý mã” (Tâm như con vượn truyền cành, ý như con ngựa chạy rong trên đường.) Bùi Giáng hiểu được điều này, chính vì vậy mà ông muốn “trở về cố quận” để tìm lại cõi “nguyên xuân” của kiếp người. Cõi “nguyên xuân” đó chính là quay về với tự thân của cuộc sống đời thường mà bấy lâu nay con người ta bỏ quen. Cứ tưởng hạnh phúc nằm ở đâu xa xôi lắm con người cứ mãi khát khao đi tìm, đâu có ngờ hạnh phúc nằm ở những điều giản dị nhất của cuộc sống. “Hạnh phúc đâu chỉ là những nụ cười mà con tô điểm thêm bằng những giọt nước mắt. Hạnh phúc đâu chỉ là ánh mặt trời ấm áp mà còn là vầng trăng lạnh lẽo đêm thâu.”[5]. Bùi Giáng đã nhận chân ra được hạnh phúc nên ông đã sống một cuộc đời không bon chen không danh lợi. Ông tìm vui trong những gì đơn sơ nhất, giản dị nhất mà mỗi người ai cũng có thể tìm được:



“Mỗi sáng tôi nhìn mặt trời mọc trong mây,



Mỗi chiều tôi nhìn mặt trời lặn trong mây,



Suốt ngày tôi lắng tai nghe tiếng chim hót trong lá cây reo,



Và nhìn thấy rất nhiều mùa xuân mênh mông đang đi tới”.



(Nhìn thấy – “Đêm ngắm trăng” tr.27)



Ông tận hưởng cuộc sống với mỗi sáng sớm được còn nhìn thấy mặt trời mọc trong mây, mỗi chiều cũng được thấy mặt trời lặng trong mây, và lđược lắng nghe tiếng chim hót trong khoảng trời mênh mông vô tận. Cuộc sống tấp nập hối hả đã làm cho con người mãi chạy theo vật chất, với công việc, những mối quan hệ xã hội chằn chịt, những lo toan vây hãm, đâu có ai có thời gian để tận hưởng cuộc sống, dù chỉ là được nhìn cảnh bình minh và hoàng hôn. Cuộc sống rất ngắn ngủi, sang còn tối mất như cánh phù dung sớm nở tối tàn. Cái chết chẳng đợi ai nên đừng truy tìm hay ước vọng về quá khứ và tương lai mà cứ an trú trong phút giây hiện tại để thấy mình còn hiện hữu trên cõi đời này. Trong kinh Người biết sống một Đức Phật dạy:



“Quá khứ không truy tìm



Tương lai không ước vọng.



Quá khứ đã đoạn tận,



Tương lai lại chưa đến,



Chỉ có pháp hiện tại



Tuệ quán chính ở đây.”[6]



Chỉ có giờ phút hiện đại mới tìm thấy được hạnh phúc mà hạnh phúc đó là trạng thái của Niết Bàn. Niết Bàn hiện hữu trong từng hơi thở, trong từng thớ thịt của mạch sống chứ đâu phải ở đâu xa xôi. Niết bàn là sự hiện hữu của cái nhìn, cái thấy trong giây phút hiện tại khi tâm tỉnh giác. Tỉnh giác với tự thân và tỉnh giác ở cảnh vật mà ở đây trong thơ ông là tỉnh giác với thiên nhiên qua ánh nắng của mặt trời. Chỉ bao nhiêu đó thôi là đã đủ giàu có, thế mà tại sao con người vẫn mãi lang thang làm gả cùng tử, đến lúc nào đó gã cùng tử muốn quay trở về cố quận, dù đường về có quá xa xôi. Trịnh Công Sơn cũng nói:



“Đường xa mỏng mộng vô thường



Trái tim chợt tỉnh tôi nhừng nhịn tôi.”



Lang thang suốt một độ luân hồi rồi cũng may là có lúc tỉnh ra, có người suốt đời cũng đâu hiểu cuộc đời chỉ là giác mộng vô thường. Dẫu biết rằng con người không biết sinh ra từ đâu, nghĩa là cội nguồn hay quê hương là ở đâu, vì thế mà Bùi Giáng đã tự hỏi:



“Hỏi rằng người ở quê đâu



Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà”.



hay :



“Từ đâu ngươi đến? – Từ đây ta về”.



Cuộc hành trình về cố quận của Bùi Giáng quả thật là dài, nhưng đâu đó ông cũng đã gặp được những triết lý của Phật giáo để rồi từ đó ông đem nó vào trong thơ ca của ông, nó trở thành chất liệu sống của ông theo từng năm tháng. Những tháng ngày một mình trên lộ trình của cuộc sống thông qua những câu thơ bình dị mà trác tuyệt là cả một tâm hồn siêu thoát. Cho nên có người còn gọi ông là “vị Bồ tát của văn chương”. Đúng vậy, ông đã từ bỏ một cái ràng buột, “ồn ào của cuộc sống để thong dong bước vào đạo”.[7] Đó là hạnh nguyện hay chỉ là một sự ngẫu nhiên của cuộc đời ông hoặc là cái nghiệp văn chương của ông phải như thế. Dù sao đi nữa thơ ông cũng mang đầy tâm trạng, mang đầy màu sắc mà màu sắc Phật giáo là một kho tàng vô giá mà ông đã may mắn bắt gặp được. Âu đó cũng là một phần thưởng của hạnh phúc đã dành cho ông và từ đó ông đem ban tặng đến tất cả mọi người qua những vần thơ tuyệt tác.



2.3. Nét hư thực trong thơ Bùi Giáng



Có người cho rằng Bùi Giáng “điên” nhưng hình như ông chỉ “điên trong thơ” mà thôi. Cái điên đó thể hiện ở nét hư thực trong ngôn từ và nội dung của ông. Thơ của ông dung dị mà sâu sắc, đơn giản mà tài hoa, bong đùa mà nghiêm túc, khoáng đảng mà khắc, như vậy đâu thể nói Bùi Giáng là một “người điên”, thơ ông hay là thế. Những câu thơ trong thơ ông có thể bỏ lững, có thể không lý do nhưng ta vẫn có thể cảm nhận nó theo tâm trạng của mỗi người. Ai muốn hiểu sao thì hiểu, nhưng không ai có thể hiểu hết thơ ông. Và cho đến chính bản thân ông cũng không thể hiểu nổi ông kia mà:



Xưa kia tôi đã có lần



Và bây giờ đã đôi phần tôi quên.



(Ca dao, Mưa nguồn, tr.143)



Ông không cho biết ông quên gì, nhớ gì, vì ông cũng không biết ông đã làm gì để mà nhớ. Có đôi khi con người ta “tưởng rằng đã quên” nhưng sự thật có quên đâu bao giờ, không những không quên chút nào mà nổi nhớ ấy lại được cất giữ ở một góc khuất trong tâm hồn mà thôi. Bùi Giáng cũng vậy, cái ông quên là những gì ông có thể quên vì không ai nhớ hết tất cả mọi điều. Cuộc sống còn có những điều quan trọng hơn cần phải nhớ và cần phải nghĩ. Cũng rất “may” là ông đã quên chứ không ông còn có nhiều câu thơ hay hơn thế nữa. Câu thơ đọc lên rất bình thường nhưng lại không bình thường. Chính vì thế mà người đời mới bảo ông “điên”.



Những câu thơ của ông vừa hư vực, hư ở đây là nó thực đến nỗi mà hóa “hư” còn “thực” ở đây là hư đến nỗi mà hóa “thực”. Có những thứ mà chẳng ai đem nó vào thơ nhưng hình ảnh “đầu đường” và “xó chợ” vậy mà ông lại đem vào thơ không những thế mà lại hay nữa chứ. Có những dụng cụ tầm thường trong cuộc sống chẳng đưa nó vào thơ vậy mà qua ngòi bút của ông những thứ đó lại trở nên sống động hư thực:



“Bằng bút chì đen

Tôi chép bài thơ

Trên tường vôi trắng

Bằng bút chì trắng

Tôi chép bài thơ

Trên lá lục hồng

Bằng cục than hồng

Tôi đốt bài thơ

Từng phút từng giờ

Tôi cười tôi khóc bâng quơ

Người nghe cười khóc có ngờ chi không?” (Bao giờ)

Bằng những vật dụng có trong cuộc sống hàng ngày mà ít ai để ý đến giá trị của nó như: “bút chì”, “tường vôi”, “cục than” vậy mà ông đã đem vào thơ của mình. Nhìn ở ngoài chúng bình thường thế mà vô trong thơ ông nó trở nên có hồn, có cảm xúc tạo nên những câu thơ sống động. Những câu thơ rất thực nhưng không ai ngờ đến nỗi nó quá thực đến như vậy, chính vì nó quá thực nên nó đã trở thành “hư”

“Người nằm ngủ thấy gì,

Thấy rất nhiều nắng lạ,

Những chùm bông rất xanh,

Có lẽ bông là lá.

Người nằm ngủ thấy gì,

Chẳng thấy gì hết cả.

Ngài thử nằm ngủ đi,

Đừng hỏi gì hết cả”. (Có lẽ – “Mưa nguồn…” tr. 359)



Đọc thơ của ông đôi khi ta bắt gặp những điều rất mâu thuẫn. Có khi ông nói thấy có khi lại nói không, vậy cuối cùng là như thế nào? Chỉ có người sống trong cuộc mới biết chứ có diễn tả ra cũng không ai hiểu được. Những hình ảnh nắng, lá, bông trong giấc mơ có khi thấy có khi lại không thấy, không thấy không có nghĩa là không thấy mà thấy không có gì. Bùi Giáng đã hư thực trong giấc mơ như hư thực trong chính những câu thơ của ông. Đây không phải là lời nói xuông mà chỉ có ai sống trong giấc mơ đó mới cảm nhận được. Giấc mơ thì là có thật nhưng những điều diễn ra trong giấc mơ lại là hư ảo. Bùi Giáng cảm nhận được điều này muốn đem kể lại cho mọi người ông nghĩ mọi người sẽ không cảm nhận được nó. Nếu ai muốn hiểu được những giấc mơ đó thì phải tự mình đi vào giấc mơ đó và sống với nó thì mới hiểu được. Sự cảm nhận của mỗi người là khác nhau khi mỗi sự vật hiện tượng đều có nguyên lý của nó. Giống như viên kim cương có nhiều mặt con người không thể nhìn một lúc tất cả các mặt của nó. Nếu chỉ nhìn phiến diện thì không thể nhận xét đúng về nó, chính vì vậy mà phải nhìn toàn thể thì mới đáng quá được. Nhưng chưa chắc gì khi nhìn tổng thể lại đánh giá đúng về nó.



Sự hy thực trong thơ ông làm cho sự tư duy của người đọc thêm phong phú, tùy theo sự cảm nhận của mỗi người, ông không bắt buột ai phải có suy nghĩ như ông. Phải chăng nó hư thực quá mà người ta cho rằng ông “điên”. Nhưng “điên” mà có những tác phẩm hay đến siêu lòng thì cũng nên “điên” lắm chứ. Chỉ sợ tỉnh mà không thể làm được điều gì thì tỉnh cũng chẳng để tỉnh làm gì cả. Phải nói rằng Bùi Giáng là ông Tiên thì đúng hơn vì ông đã sử dụng chiếc đủa thần tư tưởng của mình gõ vào những con chữ để cho chúng tự nhảy múa chứ ông không hề điều khiển chúng.



3. NHẬN ĐỊNH VỀ NHỮNG TÁC PHẨM CỦA BÙI GIÁNG



Bùi Giáng không chỉ làm thơ, dịch tiểu thuyết, viết sách khảo luận triết học, Bùi Giáng còn viết rất nhiều tùy bút văn học, đặc biệt là tùy bút về thơ. Nếu ai đã từng đọc nhữn tác phẩm của ông sẽ thấy đằng sau những ngôn từ đó là một tâm hồn mênh mang huyền diệu, những cung bậc cảm xúc của một con người đa tài. Khác với những tác giả khác chỉ thiên về một lĩnh vực văn hoặc thơ hay tùy bút còn Bùi Giáng thì viết nhiều thể loại nhưng thể loại nào cũng hay cả.

Ngôn từ trong thơ ông đa dạng, nhiều ẩn ý, nhiều hình tượng và đặc biệt là mang đầy triết lý phương Đông mà nổi bật nhất là triết lý Phật giáo. Đọc thơ ông người đọc như lạc vào một khu rừng của từ ngữ, trong đó những con chữ thi nhau nhảy múa, hát ca. Ngôn ngữ đó, Bùi Giáng đã đưa kinh Phật về với những gì dung dị nhất mà người đọc vẫn có thể cảm nhận nó qua những cảnh vật, những vật dụng, hoặc thiên nhiên như hoa lá cỏ cây. Mùa xuân trong thơ của ông có khi buồn, khi vui, khi hạnh phúc, khi xót xa.



Những câu từ vừa siêu nhiên, vừa trần tục, vừa ngây ngô, vừa điên dại đã làm cho người đọc như lạc vào cõi ba đào tuý luý tình mộng đổ xiêu của mình. Cõi thơ Bùi Giáng mang bóng dáng của huyền thoại nữa hư nữa thật. Nhưng dù sao đi nữa phải công nhận một điều thơ ông hay mà lạ, không lẫn lộn với thơ của bất cứ ai. Chính vì vậy mà ta có thể gọi là độc đáo ‘rất Bùi Giáng.



KẾT LUẬN



Có thể nói Bùi Giáng là một thi sĩ kỳ lạ mà có người đã mệnh danh ông là “thi sĩ Bồ Tát”, vì ông đã cống hiến cả đời mình cho văn chương. Sự cống hiến không mệt mỏi cho đến cuối đời. Ông hào phóng với cuộc đời và ban tặng những gì tin túy nhất trong tư tưởng của ông để có những tác phẩm dâng đời. Xét về cuộc sống của ông có cái gì đó rất bình dị không hoa hòe, không phô trương, không chấp trước. Chính vì thế mà ông trở nên khác người đến nổi người đời còn cho là ông điên. Nhưng thực ra ông sống tùy duyên không vướng bận, ông muốn thoát ra khỏi những vật chất bám víu với những cái cảnh nhà cao, cửa rộng mà lại trở về với thế giới nguyên sơ để không phải lụy phiền.



Bùi Giáng một mình đi trên con đường thênh thang trong cả cuộc sống và trong cả văn chương, nhưng trên bước độc hành đó ông đã bắt gặp những tâm hồn đồng điệu như Nguyễn Du, Trịnh Công Sơn và đặc biệt là bắt gặp cả một kho tàng giáo lý của nhà Phật thì đó quả thật là một điều hạnh phúc. Ông bắt gặp được một nguồn hạnh phúc, một niềm vui thật sự để từ đó bước vào cõi nguyên sơ và sống với nó qua những vần thơ bình lặng.



Thơ ông vừa lãng mạn, tinh nghịch, lại vừa hóm hỉnh, nhẹ nhàng. Có những bài thơ vừa độc thoại và vấn đáp xoay quanh tình yêu và thân phận, lẽ sinh tồn trong cuộc sống bể dâu đầy khắc nghiệt. Ông yêu cuộc đời nên không muốn cuộc đời tổn thương, ông thương con người nên không muốn than phận kiếp người phải đau khổ, nên thơ ông như ẩn chứa những tâm trạng khắc khoải hoài vong. Thơ ông vừa cổ kính vừa hiện đại, “có màu sắc siêu thực qua tính cách tạo hình, có chất hoang mang của con người bất khả tri về mình, về người khác trong cuộc sinh tồn hiện hữu...” [8]



Bùi Giáng đã bắt gặp hình ảnh của chính mình ở trong thơ, và tấm bi kịch đó ông đã vẽ nên những bức tranh có khi vui tươi, có khi ảm đạm, có khi có nghĩa và có lúc cũng trở trên sáo rỗng. Chính vì vậy mà ông đã rất “ngông” không những ở trong thơ mà luôn cả với đời sống hiện thực của ông. Người viết xin mượn lời của T.Khuê nhận định để thay lời kết: “Dù sao chăng nữa, ông cũng đã tạo được một mẫu ngông thời đại, sáng tạo một kiểu say sưa, chán đời của thế kỷ 20, khác với Nguyễn Khuyến trong thế kỷ 19 hoặc Tản Đà ở đầu thế kỷ 20” [9].



Thích Pháp Như



TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. T Khuê, mục từ Bùi Giáng trong Từ điển văn học (bộ mới). Nhà xuất bản Thế giới, 2004.



2. Nhiều người viết, Đặc tuyển Thi sĩ Bùi Giáng, tạp chí Thời văn số 19, 1997.



3. Giao Hưởng, Bùi Giáng có điên không?, http://www.thamtutu.net/chinh-tri-xa-hoi/bui-giang-co-dien-that-khong.html

4. Đặng Tiến, Bùi Giáng nguồn xuân



5. Đặng Tiến, Nguồn Bùi Giáng



6. Yến Tử, Phật giáo trong thơ Bùi Giáng, nguồn Liễu Quán



7. Nguyên Cẩn, Đi tìm cõi xuân trong thơ Bùi Giáng, ưww.daitangkinhvietnam.org





[1] T. Khuê, Từ điển văn học (bộ mới), tr. 162.







[2] Đặng Tiến, Bùi Giáng, thi sĩ kỳ lạ, http://www.quangduc.com/tho/225thisikydi.html



[3] Nhất Thanh, Mùa xuân trong cõi thơ Bùi Giáng, http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoa/xuan/6346-Mua-xuan-trong-coi-tho-Bui-Giang.html, 11/1/2011



[4] Đặng Tiến, Bùi Giáng, thi sĩ kỳ lạ, http://www.quangduc.com/tho/225thisikydi.html



[5] Thích Pháp Như, Lời trong ca khúc Hạnh phúc vô thường



[6] Kinh Trung Bộ III, Kinh Nhất Dạ Hiền Giả, HT Thích Minh Châu dịch. Hà Nội: Nxb Tôn Giáo, 2001, trang 442.



[7] Bùi Giáng, Mùa Xuân trong Thi Ca. Nxb Văn Hóa Sài Gòn, trang 57.



[8] Bách khoa toàn thư mở



[9] Lược theo T. Khuê, Từ điển văn học (bộ mới), tr. 163.



Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

TẶNG ANH NIỆM

Bốn mốt mùa xuân rực trong tim màu cờ đỏ
Trọn nghĩa vẹn tình trong ý Đảng lòng dân.
Y đức sáng trong, kiệm cần vượt khó,
Nhẫn nại toàn tâm vì hạnh phúc con người,
Huy hiệu bốn mươi năm- hạnh phúc một đời người./.
Lý Thị Kim Dung

ƠI MÙA THU

Ơi mùa thu sao quá ngọt ngào,
Ơi mùa thu nghe yêu thương vẫy gọi,
Gọi những nồng nàn say đắm trong nhau,
Ơi tấm lòng mùa thu, bao yêu thương thầm lặng.

Em nhớ Anh hồn lạc giữa gió thu,
Nghe gió gọi, thiết tha tìm hơi ấm./.
Lý Thị Kim Dung

NHỚ

Người đi em vẫn hoài mong,
Xa nhau lòng vẫn lặng thầm xót xa,
Cùng trong khắp cõi người ta,
Những vui cùng hận quyện hòa chẳng tan
Tình anh trong trái tim em,
Bài ca sâu nặng mãi vang trong lòng.

TRĂNG THU

Đêm thu lồng lộng trăng vàng
Rưng rưng nỗi nhớ ngập tràn lòng ai,
Ngắm trăng mơ mãi cùng ai
Niềm vui cùng trải, nỗi sầu cùng mang...

ĐÁNH CẮP

Em đánh cắp bóng hình anh,
Chôn sâu vào tim,
Mênh mông, đằm sâu nỗi nhớ.
Cuộn thành nỗi đau,
Có lúc anh chợt nghĩ,
Bị đánh cắp bóng hình
Để em chỉ có mình anh,
Trong giấc mơ dài.

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Để giấc mơ tôi có được anh
Tôi nguyện suốt đời là người không thay đổi
Để có tình yêu anh
Tôi tặng người cả tấm lòng
Thành thật với chính mình
Và chất u sầu
Đầy trái tim mơ mộng./.
Lý Thị KIm Dung

CÔ ĐƠN

Cô đơn mình ta với nỗi đau
Không người chia sẻ
Nỗi đau chỉ chạm vào mình ta
Cứa nát trái tim ta
Từng phút từng giây
Nỗi đau vô hình ở khắp quanh ta,
Nỗi đau theo ta
Mãi theo ta
Một mình ta
Chỉ một mình ta./.
Lý Thị KIm Dung

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

HỒ GƯƠM

Một nghìn năm, lặng lẽ một nghìn năm,
Xanh như ngọc mãi long lanh soi trời biếc,
Muôn loài hoa thêm quyến rũ sắc màu,
Đôi lứa soi gương cho thắm mãi tình đầu./.
Lý Thị KIm Dung

RƯỢU

Rượu đắng, hay mưa hay nước mắt,
Chỉ mình ta hay nước mắt muôn loài,
Rượu vẫn tràn và mưa tuôn như thác đổ,
Anh ở cùng trời hay cuối đất,
Đỡ cùng em một chút những đắng cay./.
                              Lý Thị Kim Dung

EM

Em nhớ anh từng giây từng phút,
Gieo nhớ thương theo từng bước anh đi,
Em nhớ anh từ khi nào chẳng biết,
Để hồn em thành bão tố không yên.

Mỗi niềm vui dâng trào không biên giới,
Khi có tiếng Anh từ đâu đó cất lên...

Em nhớ anh, anh hỡi, em nhớ anh./.
                        Lý Kim Dung

MƯA

Em cô đơn ngồi ngắm cơn mưa,
Nỗi nhớ anh thổi ngàn cơn gió buốt,
Từng giọt buồn sầu đắm cả con tim,
Không có anh, gió không còn lùa bếp,
Không có anh, không đói khát giận hờn,
Không có anh cõi đời hoang vắng thế,
Không thời gian, không nắng gió ngập lòng,
Không có anh bao nghĩa tình giấu kín,
Không có anh, giờ em đã mất anh!...
Lý Thị KIm Dung

Màn đêm buông tấm màn nhung mềm mại,
Thoảng bên tai lời trong gió thì thầm,
Anh muốn vuốt ve hôn lên bầu ngực trẻ,
Tìm đôi bờ nơi cỏ mướt đang xanh,
Làn hương thơm trong tóc mềm vướng vít,
Dâng sóng triều mê mải cuốn hai ta./.

NHỚ

Khi nỗi nhớ nhung đã làm em mờ đi đôi mắt,
Thì ngọn đèn là ánh sáng nụ cười anh.
Khao khát tự nơi nào xa thẳm,
Được đắm chìm trong cháy bỏng yêu thương./.

ANH

Em cứ hỏi lòng mình tại sao nhớ anh nhiều thế
Nghĩ đến anh lòng nặng trĩu lo âu,
Anh bị ốm hay không còn yêu em nên buồn chán,
Giấu niềm riêng trong những phút cuồng say,
Hay lặng lẽ về chốn quê yên tĩnh,
Anh ở đâu giờ có nhớ đến em?
Trái tim tròn./.

GIÀ

Già rồi chẳng thể ham chơi
Hết thời, bạn chẳng gọi mời ta vui,
Dù đi cuối đất cùng trời,
Tìm đâu thấy lại được người ta thương,
Cuộc đời có lắm tai ương,
Có mơ, có tỉnh ,có thương, hỡi người,
Giờ đây tình đã xa tôi,
Giờ ngồi khấn Phật cho đời thảnh thơi,
Bạn ta mỗi chốn mỗi nơi,
Hồn ta lãng đãng sương rơi phủ đầy./.
Lý Thị Kim Dung

CÔ ĐƠN

Khi màn đêm nuốt ánh ngày rạng rỡ,
Để cô đơn phủ bóng mọi con đường,
Những ngọn lửa sáng theo chân bọn trẻ,
Những khoảng không chỉ còn lại cô đơn./.
Lý Thị Kim Dung

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

ĐẤT NƯỚC

Đất nước có một vòng quay lịch sử,
Tiếng trống đồng truyền lời hịch của cha ông,
Đất nước của bầy con Tiên Rồng thời Âu Lạc ,
Vững bước chân xuống biển cùng cha, lên non cùng mẹ.

Đất nước có Sử thiêng từ trên trang sách,
Bóng anh hùng rạng rỡ những chiến công,
Tổ quốc từ bùn lầy những bước chân đứng dậy,
Nhổ rừng tre, vung gươm giáo vùng lên.

Tổ quốc hôm nay trong mắt người chiến sĩ,
Một màu xanh áo lính tựa trang thơ,
Mang trong tim lời nhắn nhủ của cha ông,
Giữ bình yên cho những vần thơ,xóm làng,  những lời ru và câu hò của mẹ...

Trên cánh võng Trường Sơn những lá thư đậm màu khói lửa,
Chan chứa tình yêu hướng về quê mẹ,
Dẫu những trận đánh còn đợi ngay phía trước,
Vẫn mơ về những hình bóng yêu thương.

Súng đạn thù đang trút xuống cuồng điên,
Những người lính vẫn nối nhau vào trận chiến,
Viết bản hùng ca cho khúc khải hoàn vang,
Những vệt đường mòn cũng đi vào lịch sử.

Sáng mãi một cái tên, một quãng đường lịch sử
Thời đại Hồ Chí Minh sáng mãi với non sông./.

ANH

Anh là mặt trời của em
Để em thèm, em khát khao anh mỗi sớm,
Bầu trời mùa đông sẽ bớt dần đi u ám,
Anh đâu rồi, mặt trời của em./.
Lý Thị Kim Dung

GIẤC MƠ

Anh ở đâu, anh ở đâu
Về cùng em cho vợi đi niềm thương nhớ
Về cùng em cho niềm vui trở lại,
Cho con thơ được cất tiếng gọi bằng cha,
Về cùng em, về cùng em anh ơi,
Trái tim em chờ những lời yêu chưa được nhận,
Sao khoảng cách cứ mãi  xa vời vợi,
Như ánh sao kia không chiếu sáng tới tim em
Về cùng em, về cùng em anh ơi,
Ôi giấc mơ vào ngày sinh nhật của con tôi.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

loakentrang: CẠN LY

loakentrang: CẠN LY: Người yêu ơi hãy uống cạn một ly, Ly rượu đắng mà hai ta cùng say đắm, Dù chỉ một lần ta ước muốn được say, Men say tuyệt vời duy nhất để...

CẠN LY

Người yêu ơi hãy uống cạn một ly,
Ly rượu đắng mà hai ta cùng say đắm,
Dù chỉ một lần ta ước muốn được say,
Men say tuyệt vời duy nhất để tặng trao./.
Lý Thị Kim Dung

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

loakentrang: TÌNH EM

loakentrang: TÌNH EM: Mọi con sông đổ dồn ra biển cả Trái tim mơ một hướng về Anh Tâm hồn em như hồ xanh đầy nước Xao xuyến nhường nào khi đứng trước mình Anh....

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

loakentrang: CHỌN AI

loakentrang: CHỌN AI: CHỌN AI Giọt nước mắt thay nụ cười cô gái Đức Cỗ xe tăng dừng lại bởi hàng rào xanh Espanha hay I talia Ai chạm tay vào Euro Cup? ...

loakentrang: TRÁI BÓNG EURO

loakentrang: TRÁI BÓNG EURO: Ngẫu nhiên một trái bóng tròn Bao nhiêu cặp mắt xoay tròn ngược xuôi Xuýt xoa bóng vượt khung rồi Lặng tim, những thoáng ngất ngây lòng n...

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ: Thoáng một giấc đời đã qua mấy ngả Tỉnh hay mơ cũng nốt một quãng đường Đốt một hồn thơ cho bừng lên nhựa sống Thiêu cháy cô đơn sưởi ánh...

loakentrang: CHỌN AI

loakentrang: CHỌN AI: CHỌN AI Giọt nước mắt thay nụ cười cô gái Đức Cỗ xe tăng dừng lại bởi hàng rào xanh Espanha hay I talia Ai chạm tay vào Euro Cup? ...

loakentrang: CHỌN AI

loakentrang: CHỌN AI: CHỌN AI Giọt nước mắt thay nụ cười cô gái Đức Cỗ xe tăng dừng lại bởi hàng rào xanh Espanha hay I talia Ai chạm tay vào Euro Cup? ...

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ: Thoáng một giấc đời đã qua mấy ngả Tỉnh hay mơ cũng nốt một quãng đường Đốt một hồn thơ cho bừng lên nhựa sống Thiêu cháy cô đơn sưởi ánh...

loakentrang: TRÁI BÓNG EURO

loakentrang: TRÁI BÓNG EURO: Ngẫu nhiên một trái bóng tròn Bao nhiêu cặp mắt xoay tròn ngược xuôi Xuýt xoa bóng vượt khung rồi Lặng tim, những thoáng ngất ngây lòng n...

CHỌN AI

CHỌN AI


Giọt nước mắt thay nụ cười cô gái Đức

Cỗ xe tăng dừng lại bởi hàng rào xanh

Espanha hay I talia

Ai chạm tay vào Euro Cup?

Lý thị Kim Dung

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ: Thoáng một giấc đời đã qua mấy ngả Tỉnh hay mơ cũng nốt một quãng đường Đốt một hồn thơ cho bừng lên nhựa sống Thiêu cháy cô đơn sưởi ánh...

TRÁI BÓNG EURO

Ngẫu nhiên một trái bóng tròn
Bao nhiêu cặp mắt xoay tròn ngược xuôi
Xuýt xoa bóng vượt khung rồi
Lặng tim, những thoáng ngất ngây lòng người.
Vào gôn kẻ khóc người cười,
Bay lên dường bóng phân đôi tiếng hò
Thắng thua, mạnh yếu, rủi ro
Buồn vui hai nử say cho sướng đời./.
         Lý Thị KIm Dung

loakentrang: loakentrang: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC

loakentrang: loakentrang: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC: loakentrang: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC : NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC “Sáu mươi tuổi vẫn chưa già Bảy mươi làm tướng vẫn ra chiến trường” Vần thơ tiếng B...

loakentrang: SAY BIỂN

loakentrang: SAY BIỂN: Em đến biển thả hồn say sóng gió Yêu những cánh buồm khao khát chốn xa xôi Đà Nẵng đón em như người con của Biển Tặng da nâu và ánh mắt s...

loakentrang: QUÁ KHỨ

loakentrang: QUÁ KHỨ: Nâng chén rượu  em tìm về quá khứ Em là ai, hiện tại quá khứ trong anh Sao hiện tại hư vô trống rỗng Quá khứ buồn như men rượu đã vùi sâu...

loakentrang: QUÁ KHỨ

loakentrang: QUÁ KHỨ: Nâng chén rượu  em tìm về quá khứ Em là ai, hiện tại quá khứ trong anh Sao hiện tại hư vô trống rỗng Quá khứ buồn như men rượu đã vùi sâu...

loakentrang: TÌNH EM

loakentrang: TÌNH EM: Mọi con sông đổ dồn ra biển cả Trái tim mơ một hướng về Anh Tâm hồn em như hồ xanh đầy nước Xao xuyến nhường nào khi đứng trước mình Anh....

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ

loakentrang: THOÁNG SUY TƯ: Thoáng một giấc đời đã qua mấy ngả Tỉnh hay mơ cũng nốt một quãng đường Đốt một hồn thơ cho bừng lên nhựa sống Thiêu cháy cô đơn sưởi ánh...

THOÁNG SUY TƯ

Thoáng một giấc đời đã qua mấy ngả
Tỉnh hay mơ cũng nốt một quãng đường
Đốt một hồn thơ cho bừng lên nhựa sống
Thiêu cháy cô đơn sưởi ánh trăng mờ./.
                        Lý Thị KIm Dung

TÌNH EM

Mọi con sông đổ dồn ra biển cả
Trái tim mơ một hướng về Anh
Tâm hồn em như hồ xanh đầy nước
Xao xuyến nhường nào khi đứng trước mình Anh./.
                      Lý Thị KIm Dung

QUÁ KHỨ

Nâng chén rượu  em tìm về quá khứ
Em là ai, hiện tại quá khứ trong anh
Sao hiện tại hư vô trống rỗng
Quá khứ buồn như men rượu đã vùi sâu
Rượu uống mãi mà hồn không say nổi.

SAY BIỂN

Em đến biển thả hồn say sóng gió
Yêu những cánh buồm khao khát chốn xa xôi
Đà Nẵng đón em như người con của Biển
Tặng da nâu và ánh mắt sâu hơn
Tiếng cười em giòn tan trong nắng,
Ước nụ hôn vĩnh cửu vị biển khơi./.
                              Lý Thị KIm Dung

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

loakentrang: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC

loakentrang: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC: NGÀY XUÂN VÀ THƠ BÁC “Sáu mươi tuổi vẫn chưa già Bảy mươi làm tướng vẫn ra chiến trường” Vần thơ tiếng Bác thân thương Đọc thơ- tru...

loakentrang: TÌNH THƠ

loakentrang: TÌNH THƠ: TÌNH THƠ Còn mong được đón mấy mươi xuân Thấp thoáng xuân qua, ngoài bốn chục Ước vọng chưa tròn, tình dang dở Trầm luân bể khổ một...

loakentrang: Khai bút

loakentrang: Khai bút: RẰM NGUYÊN TIÊU MẬU TÝ Khai bút làm thơ giữa ánh khuya Trăng lên rạng rỡ hắt bên hè Cô đơn trăng đón mùa xuân mới Khao khát cùng th...

loakentrang: THẢM HỌA NƯỚC MỸ

loakentrang: THẢM HỌA NƯỚC MỸ: THẢM HỌA NƯỚC MỸ (Mười năm nhìn lại) Thế giới rùng mình, những con tim thảng thốt Khói bom rung bỏng rát những dòng tin Bóng nước M...

loakentrang: LY CAPHE BAN MÊ

loakentrang: LY CAPHE BAN MÊ: LY CAPHE BAN MÊ Cho tôi ly cà phê Món này ai chẳng mê Trong phút giây thư giãn, Cho anh được nhìn em Bóng hình sao xinh thế ...

loakentrang: ĐỀN BÁC Ở ĐÈO DE

loakentrang: ĐỀN BÁC Ở ĐÈO DE: ĐỀN BÁC Ở ĐÈO DE Nơi đây ghi dấu Bác năm nào Lo việc nước, Người vượt bao ghềnh thác, Dắt giống nòi qua bao nỗi lầm than, Giành đ...

loakentrang: ĐỒI TỈN KEO

loakentrang: ĐỒI TỈN KEO: ĐỒI TỈN KEO Đỉnh đồi gió mát trăng thanh Lưng đồi bóng Bác như tranh toạ thiền Lập loè dâm bụt bên hiên Mà nghe sâu nặng nỗi niềm...

loakentrang: THIÊN ĐƯỜNG

loakentrang: THIÊN ĐƯỜNG: THIÊN ĐƯỜNG Háo hức cùng anh về lại thăm quê, Vui lễ hội, nhanh chân rời Thành phố! Quê ta đó có Sông Châu, Núi Đọi Bao lần về mà...

loakentrang: KHÔNG ĐỀ

loakentrang: KHÔNG ĐỀ: KHÔNG ĐỀ Bóng hình anh đầy những trang thơ em viết Những xôn xao, những nỗi nhớ lặng thầm Không thể bình yên, chẳng thể nào gào thét ...

loakentrang: GIÓ

loakentrang: GIÓ: GIÓ Em chỉ là cơn gió mỏng manh Đã vô tình bên anh thoảng lướt Có lời yêu tự gió hòa lên tiếng hát Để lặng thầm, theo gió mãi bay x...

loakentrang: HỒ XANH

loakentrang: HỒ XANH: Hồ xanh Kính tặng anh Phạm Thanh Đông Hồ Bông xanh gợn nước lăn tăn Thiên thanh nước biếc gương trời tặng Rập rờn trứng cá một bờ...

loakentrang: GỬI ANH XUÂN TIỀN

loakentrang: GỬI ANH XUÂN TIỀN: GỬI ANH XUÂN TIỀN Hay tin bà đã mất rồi Vội mong gửi kịp đôi lời viếng thăm Mẹ Anh về cõi trăm năm Xót lòng con cháu vành khăn trắn...

loakentrang: YÊU

loakentrang: YÊU: YÊU Yêu nhau say đắm nụ cười Xa nhau nhớ cả những nơi đứng ngồi Mà nay hai nửa xa rồi Mà nay thiên lý mỗi nơi mỗi người./.

loakentrang: EM ĐÂU RỒI

loakentrang: EM ĐÂU RỒI: EM ĐÂU RỒI Tiếng anh gọi tìm em mỗi sớm Làm con tim xúc động bồi hồi Mơ có nhau mọi lúc mọi nơi Tình bắt tội trái tim mình bỏng chá...

loakentrang: YÊU NHƯ NGÀY TẬN THẾ

loakentrang: YÊU NHƯ NGÀY TẬN THẾ: YÊU Có một người con gái đang yêy Cả thế giới không còn hiện hữu Bởi trong cô chỉ một bóng hình Chỉ ánh mắt, nụ cười người ấy Làm...

loakentrang: KHÁT

loakentrang: KHÁT: KHÁT Anh có biết, xa anh một ngày dài lắm Trái tim buồn làm ngưng đọng cả thời gian. Em thổn thức theo từng làn gió thổi Mỗi cơn ...

loakentrang: NHỚ

loakentrang: NHỚ: NHỚ Mùa thu tới bên em lặng lẽ, Gió mơn man làn tóc em xanh... Hơi thở mùa thu gợi từng nỗi nhớ Như nhắc tiếng ai lời say đắm...

loakentrang: MƠ

loakentrang: MƠ: MƠ Trong giấc mơ, Anh bỏ em , Bay về quá khứ, Em rơi vào bóng đêm, Nổi chìm nỗi nhớ, Vũ trụ bao la, Em chỉ có một mình, ...

loakentrang: TÔI BIẾT

loakentrang: TÔI BIẾT: Anh và em TÔI BIẾT RẰNG TÔI ĐÃ YÊU EM BẰNG TẤT CẢ TRÁI TIM VÀ HƠI THỞ NƠI EM ĐI QUA CÓ DÁNG HÌNH TÔI Ở ĐÓ DÕI THEO EM TỪNG BƯỚC T...

loakentrang: THÁNG TƯ RỒI !

loakentrang: THÁNG TƯ RỒI !: THÁNG TƯ RỒI ! Tháng tư rồi anh có biêt không Loa kèn nở trắng một màu thương nhớ Những bông hoa như vì sao rực rỡ Như những niềm...

loakentrang: THÁNG TƯ RỒI !

loakentrang: THÁNG TƯ RỒI !: THÁNG TƯ RỒI ! Tháng tư rồi anh có biêt không Loa kèn nở trắng một màu thương nhớ Những bông hoa như vì sao rực rỡ Như những niềm...

loakentrang: RƯỢU VÀ THƠ

loakentrang: RƯỢU VÀ THƠ: RƯỢU VÀ THƠ Say rượu làm thơ, ấy rất vui Thiên hạ hò dô, tớ chỉ cười Ngẫm bao cay đắng nên vần điệu Ý bật lên lời, dạ thảnh thơi....

loakentrang: QUỲNH HƯƠNG

loakentrang: QUỲNH HƯƠNG: Như cổ tích về bao nàng tiên nữ E ấp trinh nguyên, vẻ đẹp trăng rằm Khe khẽ mở ra – mộng trần huyền ảo Giữa trăng khuya hay khoảnh kh...

loakentrang: ƯỚC

loakentrang: ƯỚC: ĐIÊN Ta thèm, ta muốn, ta điên, say Nâng chén rượu đào hương ngất ngây Đất trời nghiêng cả mình ta đứng, Ta vịn vào ta trong cơn sa...

loakentrang: VÔ ĐỀ

loakentrang: VÔ ĐỀ: Vô đề Em xốc nổi tim yêu nồng cháy Ngỡ tim người hoà nhịp yêu thương Trong hờn giận yêu mà không nuối tiếc Người quay lưng không gi...

loakentrang: XUÂN VỀ

loakentrang: XUÂN VỀ: Xuân về Bộn bề những việc không tên, Vần thơ gói lại nỗi niềm riêng tư Ghi nhịp đập trái tim hối hả Chốn lao xao chỉ mật với ruồi ...

loakentrang: ĐÓN XUÂN XỨ HUẾ

loakentrang: ĐÓN XUÂN XỨ HUẾ: ĐÓN XUÂN XỨ HUẾ Đón Xuân Huế nhớ về Hà Nội, Đất Tụ hồn thiêng để hóa Rồng . Mưa xuân bay lộc trời rải khắp Mong trần gian mọi kiế...

loakentrang: TRẦU CAU

loakentrang: TRẦU CAU: TRẦU CAU Tình kia nông nổi ra đi, Trầu khô cau úa tiếc gì hỡi ai Thức lâu mới biết đêm dài Mất gầu tiếc đoạn dây dài, Tình ơi.

loakentrang: MỞ RỘNG THỦ ĐÔ HÀ NỘI(Bắt đầu từ 01/8/2008 thực...

loakentrang: MỞ RỘNG THỦ ĐÔ HÀ NỘI


(Bắt đầu từ 01/8/2008 thực...
: MỞ RỘNG THỦ ĐÔ HÀ NỘI (Bắt đầu từ 01/8/2008 thực hiện mở rộng địa giới hành chính Thủ đô Hà Nội) Long Thành rộng mở hôm nay Cờ hoa gi...

loakentrang: ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG

loakentrang: ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG: HÀ NỘI ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG Kính tặng Trung tướng Phạm Tuân và những người phi công, những chiến sĩ phòng không trong trận chiến nă...

loakentrang: NHỚ TỐ HỮU

loakentrang: NHỚ TỐ HỮU: NHỚ TỐ HỮU Khởi đầu “Từ ấy” gian nan Con đường “Ra trận” vì non nước nhà Tuổi xuân trải “Máu và Hoa” “Gió lộng”, “Việt Bắc” thi ca ...

loakentrang: ĐÊM HỒ GƯƠM

loakentrang: ĐÊM HỒ GƯƠM: ĐÊM HỒ GƯƠM Đêm nay lạc cõi hư vô Tiếng động xao lắng, quanh Hồ ngủ say Bình yên lặng gió Hồ đầy, Ngàn sao lấp loáng hàng cây ven đ...

loakentrang: CẢM HỨNG HÀ NỘI

loakentrang: CẢM HỨNG HÀ NỘI: CẢM HỨNG HÀ NỘI (Kỷ niệm một tuần mưa lụt Thủ đô năm 2009) Hà Nội ơi ngỡ ngàng dòng sông phố Giam chân ai, nơi chốn lạ mà quen Ai đ...

loakentrang: ĐỌC BÁO

loakentrang: ĐỌC BÁO: ĐỌC BÁO Đất nước vào xuân ghi thêm nhiều đổi mới Những con đường vươn sức tới tương lai Bên những nhà máy xôn xao công trường tấp nập...

loakentrang: KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP VIỆN YHHK

loakentrang: KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP VIỆN YHHK: KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP VIỆN YHHK Bốn mươi năm xây dựng trưởng thành Bốn mươi năm ghi bề dày thành tích Bốn mươi năm giữ niềm tin ti...

loakentrang: TIẾN LÊN VIỆT NAM

loakentrang: TIẾN LÊN VIỆT NAM: TIẾN LÊN VIỆT NAM Cùng lời ca hân hoan Bao ánh mắt rạng ngời Ta nắm chắc tay nhau Luôn trên đường đi tới Bạn bè khắp năm châu ...

loakentrang: HỎI ĐỜ -CÁT- TƠ- RY

loakentrang: HỎI ĐỜ -CÁT- TƠ- RY: HỎI ĐỜ -CÁT- TƠ- RY Hỏi Đờ Cát: Vì sao ông tới đất này Hầm sâu kiên cố đêm ngày tuần tra Bốt đồn đạn bắn như mưa Máu người đổ xuố...

loakentrang: RỒNG THỦ ĐÔ

loakentrang: RỒNG THỦ ĐÔ: RỒNG THỦ ĐÔ Kỷ niệm năm 2009 Thủ đô được công nhận là Thành phố Anh Hùng- Thành phố vì Hòa Bình Trải dài xanh ngắt hàng cây Mềm n...

loakentrang: CON ĐƯỜNG HỮU NGHỊ

loakentrang: CON ĐƯỜNG HỮU NGHỊ: CON ĐƯỜNG HỮU NGHỊ Sông Hồng dải lụa thân thương Mướt xanh đồng bãi con đường ven đê. Bến sông tấp nập thuyền về, Ngược xuôi nối nh...

loakentrang: NHAC VIEN LANG QUE

loakentrang: NHAC VIEN LANG QUE: Nhạc viện làng quê Kính tặng các thầy Trịnh Văn Bôi, Phạm Văn Thắng đã mở lớp dạy nhạc Cho các cháu tại làng quê để đào tạo nên một lớp t...

loakentrang: Giao hữu quân dân

loakentrang: Giao hữu quân dân: Đơn vị tôi, hôm nay bỗng thật vui! Trời hửng nắng, những bóng hồng xuất hiện. Sân tennis của lữ đoàn sóng điện. Những đường cong và n...

loakentrang: MẸ

loakentrang: MẸ: MẸ Thương lắm mẹ ơi, Khi bàn tay con Chạm vào cơ thể mẹ. Hai bàn tay, năm ngón khẳng khiu Đôi cánh tay gầy guộc vắt ngang Đôi c...

loakentrang: loakentrang: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM

loakentrang: loakentrang: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM: loakentrang: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM : BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM Kính tặng: Các chiến sĩ Hình sự CA Quận Đống Đa Một tiếng chuông reo,...

loakentrang: loakentrang: THƠ VIẾT Ở BIỂN

loakentrang: loakentrang: THƠ VIẾT Ở BIỂN: loakentrang: THƠ VIẾT Ở BIỂN : THƠ VIẾT Ở BIỂN Sóng ở nơi đâu đến vỗ bờ, Cánh chim theo sóng dệt câu thơ. Mênh mông lòng biển tình yêu lớn, ...

loakentrang: loakentrang: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC

loakentrang: loakentrang: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC: loakentrang: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC : TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC Ông cụ già chín mươi ba tuổi Cùng chiếc tẩu già nua...

loakentrang: DA NANG

loakentrang: DA NANG: ĐÀ NẴNG MẾN THƯƠNG ANH VÀ BIỂN Anh thầm lặng rộng dài như biển lớn Em lao xao như sóng vỗ ven bờ Luôn xao động day dứt thành hai nử...

loakentrang: DA NANG

loakentrang: DA NANG: ĐÀ NẴNG MẾN THƯƠNG ANH VÀ BIỂN Anh thầm lặng rộng dài như biển lớn Em lao xao như sóng vỗ ven bờ Luôn xao động day dứt thành hai nử...

DA NANG

ĐÀ NẴNG MẾN THƯƠNG


ANH VÀ BIỂN

Anh thầm lặng rộng dài như biển lớn

Em lao xao như sóng vỗ ven bờ

Luôn xao động day dứt thành hai nửa

Nửa giữ bờ, nửa vùng vẫy ra khơi

Nhưng định mệnh

Nơi bàn tay anh nắm giữ

Mãi cuộn bên nhau, nghìn lớp sóng bạc đầu.



ĐÀ NẴNG

Đà nẵng đón ta nồng ấm thân thương

Mênh mông một trời trong veo nắng trải

Sóng thật mềm cứ vấn vít làn da ta mãi



Đà nẵng cho ta nhiều nhung nhớ thiết tha

Trời xanh thế, biển biếc xanh đến thế

Núi vươn dài, chân hướng tới biển xa



Ai đã qua đây rồi sẽ quay trở lại

Như nhớ mẹ Âu cơ, nhớ Sông Hàn, Núi Chúa

Nhớ biển đêm cầu lấp lánh sao sa



Những chùa chiền cảnh đẹp hiền hòa

Cõi cầu phật u linh huyền bí

Đà nẵng gọi, những tấm lòng nối những miền xa.





BIỂN

Nghe tiếng biển mà lòng em thổn thức

Kỷ niệm xưa lại dào dạt dâng trào

Biển mạnh mẽ như người em yêu dấu

Biển giấu mình trong sâu thẳm trùng dương

Biển dâng trào sức mạnh của tình thương

Biển cuộn sóng khi bão giông giận dữ

Biển xóa đi những thoáng muộn phiền

Giữ yêu thương thấm đẫm lòng biển mặn./.



BIỂN ĐÊM

Nơi đây gió mát êm đềm

Ru hồn với gió tình thêm dạt dào

Nhớ ai như thưở ban đầu

Trắng trong mơ mộng biết đâu thảm sầu,…



NHỚ

Em nhớ người em yêu

Chạnh lòng tim rơi lệ

Họa nỗi lòng thành thơ

Men thơ toàn vị đắng

Anh giờ đã là sao

Em trở thành khán giả

Kỷ niệm đã nhạt nhòa

Gió chẳng còn xót xa./.







CHIỀU TÀN

Chiều tàn rồi, bờ cát dần phẳng lặng

Những mênh mang theo gió đã vọng về

Êm êm sóng mờ xa đèn sáng tỏ

Phố lên đèn bừng gương sắc thần tiên.



SAY BIỂN

Em đến biển thả hồn say sóng gió

Yêu những cánh buồm thèm khát những xa xôi

Đà nẵng đón em như người con của biển

Tặng da nâu và ánh mắt sâu hơn,

Tiếng cười lại giòn tan trong sắc nắng

Ước nụ hôn vĩnh cửu vị biển khơi./.



ĐÀ NẴNG

Thành phố biển non xanh và sóng biếc

Những căn nhà thừa gió bỗng thênh thang,

Nghe dậy tiếng cười Lan đi trong gió

Kể chuyện cuộc đời vui thành phố ngày mai./…



NẮNG BIỂN

Nắng biển vàng tươi soi vào em rạng rỡ

Muốn cười lên quên mọi gian truân

Để giá băng mùa lạnh sẽ tan dần

Chỉ thấy cô đơn âm thầm trống vắng

Khao khát tình yêu , nếp nhà đầm ấm./.

Em cô đơn đợi mãi một mùa xuân….

loakentrang: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC

loakentrang: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC: TÌNH BẠN HỒ CHÍ MINH- RAYMOND AUBRAC Ông cụ già chín mươi ba tuổi Cùng chiếc tẩu già nua, nhả ra làn khói bạc Đôi mắt kính tròn hiền ...

loakentrang: THƠ VIẾT Ở BIỂN

loakentrang: THƠ VIẾT Ở BIỂN: THƠ VIẾT Ở BIỂN Sóng ở nơi đâu đến vỗ bờ, Cánh chim theo sóng dệt câu thơ. Mênh mông lòng biển tình yêu lớn, Trao lính đảo xa n...

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

loakentrang: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM

loakentrang: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM: BƯỚC CHÂN TRUY TÌM TỘI PHẠM Kính tặng: Các chiến sĩ Hình sự CA Quận Đống Đa Một tiếng chuông reo, mệnh lệnh bất ngờ Anh lại lên đường...